PHẦN 4 - THIÊN THẦN KHÔNG KHÓC

Maria Bùi Thị Duyên Thắm
0

 THIÊN THẦN KHÔNG KHÓC - PHẦN 4: BẢN TIN NHẮN LÚC NỬA ĐÊM

Đêm hôm đó, sương mù Đà Lạt buông xuống dày đặc hơn mọi ngày, bao phủ toàn bộ vườn ca cao trong một bức màn trắng xóa, huyền ảo. Bên trong căn tịnh thất nhỏ, ngọn lửa trong bếp than vẫn cháy tí tách, tỏa ra hơi ấm dịu nhẹ. Hoàng ngồi bên chiếc bàn gỗ, lồng ngực đập rộn ràng như một chàng trai mới lớn đang chuẩn bị bước vào cuộc hẹn đầu tiên. Trên màn hình máy tính xách tay của anh, bản hợp đồng kinh doanh vừa được ký kết và email xác nhận xuất bản tập thơ mới từ Sài Gòn vẫn đang mở sáng rực. Hai tháng giông bão, hai tháng trốn chạy cuộc đời cuối cùng đã khép lại bằng một chiến thắng vinh quang.


Hoàng nhìn ngắm chiếc thánh giá nhỏ bằng gỗ olive mà Thu An gửi tặng, lòng tràn ngập lòng biết ơn sâu sắc. Anh tự nhủ, nếu không có đức tin trong trẻo và những giọt nước mắt thấu cảm của cô gái Đồng Nai ấy qua màn hình điện thoại mỗi đêm, chắc chắn anh đã gục ngã từ lâu. Anh đã chuẩn bị sẵn một bài thơ mới, bài thơ hay nhất trong cuộc đời cầm bút của mình, viết về một vị thiên thần mang ánh sáng phục sinh đến cứu rỗi linh hồn anh. Anh muốn đọc cho cô nghe đêm nay, ngay trước khi thông báo rằng sáng mai anh sẽ thu dọn hành lý, rời tịnh thất để lái xe thẳng về xứ đạo của cô.
Đồng hồ điểm đúng mười giờ đêm. Đây là khung giờ quen thuộc, là chiếc cầu nối vô hình đưa hai tâm hồn cô đơn vượt qua hàng trăm cây số để đến với nhau. Như một thói quen, Hoàng cầm chiếc điện thoại lên, mở ứng dụng Zalo để chuẩn bị nhấn nút gọi video. Anh nóng lòng muốn nhìn thấy nụ cười hiền hậu với chiếc răng khểnh nhỏ, muốn nhìn thấy đôi mắt to tròn, thánh thiện của Thu An để cùng cô sẻ chia niềm vui chiến thắng này.
Thế nhưng, giao diện trò chuyện không hiện lên nút gọi như mọi khi. Đập vào mắt Hoàng là một dòng tin nhắn dài được gửi từ tài khoản của Thu An cách đó vài phút. Phía trên góc màn hình, chấm tròn xanh báo trạng thái hoạt động của cô đã tắt, thay vào đó là dòng chữ: "Truy cập từ nhiều giờ trước".
Một linh cảm bất an chợt chạy dọc sống lưng nhà thơ. Đầu ngón tay anh run rẩy khi lướt qua từng chữ trong đoạn tin nhắn:
"Anh Hoàng thương quý của em... Khi anh đọc được những dòng chữ này, có lẽ em đã khóa tài khoản và rời xa thế giới mạng của chúng mình mãi mãi. Em xin lỗi vì đã chọn cách hèn nhát này để nói lời tạm biệt, nhưng em không còn lựa chọn nào khác. Hai tháng qua đối với em giống như một giấc mơ đẹp nhất, một phép màu mà Chúa đã ban tặng cho cuộc đời đầy rẫy những u tối của em. Được quen biết anh, được nghe anh đọc thơ, được chứng hiện hành trình anh mạnh mẽ đứng dậy từ những đổ vỡ, đó là niềm hạnh phúc lớn lao nhất của em.
Em thương anh và quý trọng anh rất nhiều, anh Hoàng ạ. Thương đến mức nhiều đêm tắt cuộc gọi rồi, em vẫn quỳ trước đài Đức Mẹ khóc nấc lên vì tủi hổ cho số phận mình. Nhưng anh ơi, chúng mình không thể đến với nhau được ở đời thực. Cuộc sống và gia đình em còn nhiều điều phức tạp, gánh nặng và trái ngang mà một tâm hồn thuần khiết, nhạy cảm như anh không nên và không bao giờ được phép vướng vào. Em không muốn cuộc đời đầy vết xước của em làm khổ anh, làm hoen ố đi những vần thơ đẹp đẽ của anh.
Em mừng vì giờ đây tâm trí anh đã định tĩnh, mọi việc kinh doanh và xuất bản của anh đã trở lại bình thường. Em hạnh phúc vì biết anh đã thực sự quên đi người cũ, đã tìm lại được nụ cười phong trần ngày nào. Sứ mệnh của em ở bên anh có lẽ đến đây là kết thúc rồi. Từ nay, anh hãy quên em đi nhé, hãy coi em như một làn gió thoảng qua vườn ca cao Đà Lạt, như một người chưa từng gặp trong đời. Anh hãy sống thật tốt, thật mạnh mẽ và đạt được những thành tựu cao hơn nữa trong xã hội. Em sẽ luôn hướng về anh và cầu nguyện cho anh dưới bóng Thánh Giá. Vĩnh biệt anh, nhà thơ của em..."
Miếng điện thoại trên tay Hoàng rơi bộp xuống mặt bàn tre. Không gian xung quanh anh như đột ngột ngưng đọng, tiếng gió rít qua rặng thông già ngoài hiên bỗng chốc trở nên chói tai, nhức nhối. Đầu óc anh quay cuồng, một cảm giác trống rỗng, lạnh buốt từ lòng bàn chân xộc thẳng lên đỉnh đầu, bóp nghẹt lấy trái tim anh.
"Không... Thu An... Tại sao lại như vậy?" Hoàng lẩm bẩm như một kẻ mất hồn.
Anh cuống cuồng nhặt điện thoại lên, ngón tay run bần bật nhấn vào nút gọi. Nhưng đáp lại anh chỉ là những tiếng tút dài vô vọng. Anh gửi đi hàng chục tin nhắn: "An ơi, chuyện gì đang xảy ra vậy em?", "Anh không cần sự nghiệp, anh chỉ cần em thôi!", "Đừng bỏ anh mà, An ơi!"... Thế nhưng, bên cạnh tất cả những dòng tin nhắn ấy, chỉ hiện lên một dấu chấm than màu đỏ kèm dòng chữ lạnh lùng: "Tin nhắn không thể gửi đi do người nhận đã chặn hoặc khóa tài khoản".
Không chịu đầu hàng, Hoàng chuyển sang gọi vào số điện thoại thông thường của cô, số máy mà cô từng bảo anh chỉ được gọi khi có việc thật sự khẩn cấp. Đầu dây bên kia vang lên giọng nói tự động của tổng đài, đều đều và tàn nhẫn: "Số máy quý khách vừa gọi hiện không đúng hoặc đã ngừng hoạt động".
Hoàng lao ra khỏi tịnh thất, như một con thú hoang bị trúng thương. Giữa màn đêm lạnh giá và sương mù dày đặc của Đà Lạt, anh đứng giữa vườn ca cao, nhìn những quả ca cao lầm lũi trong bóng tối. Gió buốt quất thẳng vào mặt anh, làm những giọt nước mắt nóng hổi tuôn rơi, lăn dài trên đôi gò má phong trần. Anh gào to tên cô vào khoảng không vô định, nhưng tiếng hét của anh bị nuốt chửng bởi sự im lặng đáng sợ của đại ngàn.
Anh nhận ra mình hoàn toàn bất lực. Anh yêu cô sâu sắc, yêu bằng cả linh hồn đã được cô cứu rỗi, nhưng anh lại chẳng biết gì về cô ngoài cái tên Thu An, quê quán Đồng Nai và một gương mặt hiền như thiên thần. Cô xuất hiện trong đời anh khi anh ở dưới đáy sâu của sự tuyệt vọng, thắp lên trong anh ngọn lửa của niềm tin, rồi lại biến mất một cách bí ẩn, không để lại một dấu vết, đúng như một vị thiên thần hộ mệnh hoàn thành xong sứ mệnh của mình rồi bay về trời.
Đêm đó, Hoàng không ngủ. Anh ngồi bó gối bên bếp than đã tàn lạnh, ôm chặt chiếc thánh giá nhỏ vào lòng. Sự phục sinh về công việc, tiền tài vừa mới đến chiều nay, giờ đây bỗng trở nên vô nghĩa và nực cười trước nỗi đau mất mát quá lớn này. Thiên thần của anh đã đi rồi, cô không khóc trước mặt anh, cô chỉ để lại cho anh một bầu trời hoài niệm muôn đời và một câu hỏi lớn không có lời đáp về những bí ẩn phía sau cuộc đời cô.

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Đăng nhận xét (0)
3/related/default