PHẦN 3 - THIÊN THẦN KHÔNG KHÓC

Maria Bùi Thị Duyên Thắm
0

 THIÊN THẦN KHÔNG KHÓC - PHẦN 3: ÁNH SÁNG PHỤC SINH

Tháng thứ hai tại căn tịnh thất giữa vườn ca cao chứng kiến một sự hồi sinh ngoạn mục trong cả thể xác lẫn tâm hồn của nhà thơ Hoàng. Sự định tĩnh từ những giờ thiền định buổi chiều, kết hợp với nguồn năng lượng yêu thương thuần khiết mà Thu An tưới tắm mỗi đêm, đã tạo nên một phép màu. Những đêm thức trắng vì trầm cảm, những cơn ác mộng về chủ nợ hay hình bóng người cũ giờ đây đã hoàn toàn lùi xa vào quá khứ. Thay vào đó là một tinh thần minh mẫn, một cơ thể tràn đầy nhựa sống như những mầm non ca cao đang âm thầm hút chất dinh dưỡng từ lòng đất mẹ Đà Lạt sau một mùa đông dài dai dẳng.


Lao động chân tay ngoài khu vườn không còn là một sự trốn tránh thực tại nữa, mà đã trở thành niềm vui sống mỗi ngày của Hoàng. Anh nhận ra từng biến chuyển nhỏ nhất của tự nhiên: màu lá ca cao chuyển từ đỏ tía sang xanh đậm, những bông hoa nhỏ xíu mọc trực tiếp từ thân cây xù xì, và mùi đất ẩm sau mỗi cơn mưa đêm bốc lên nồng nàn. Sự gắn kết với đất trời giúp vần thơ của anh thoát khỏi vẻ sầu thảm, ủy mị trước đây. Chúng trở nên vững chãi, bao dung và lấp lánh thứ ánh sáng của sự giác ngộ, của một kẻ đã đi qua tận cùng của bóng tối để tìm thấy bình minh.
"Hoàng này, nhìn cậu bây giờ tớ suýt không nhận ra nữa," Nam đứng bên hiên tịnh thất, nhìn bạn mình bằng ánh mắt đầy ngạc nhiên và thán phục trong một buổi chiều xuống thăm. "Thần thái cậu sáng lắm, đôi mắt không còn cái nhìn mông lung, vô định của một kẻ muốn bỏ cuộc. Mảnh đất này hợp với cậu thật."
Hoàng mỉm cười, nhấp một ngụm trà oải hương ấm nóng. Anh biết mảnh đất này là bối cảnh, nhưng chính cô gái Công giáo mang gương mặt thiên thần ở Đồng Nai mới là người nắm giữ chiếc chìa khóa hồi sinh cuộc đời anh. Anh không giấu Nam, khẽ lôi chiếc điện thoại ra, cho bạn xem tấm ảnh đại diện của Thu An.
"Là cô ấy, Nam ạ. Hai tháng qua, đêm nào cô ấy cũng gọi điện, lắng nghe và cầu nguyện cho tớ. Cô ấy giống như một đức tin, một điểm tựa vô hình giúp tớ đứng dậy," Hoàng chia sẻ, giọng nói run lên vì niềm hạnh phúc chân thành.
Nam nhìn tấm ảnh, im lặng hồi lâu rồi vỗ vai bạn: "Một cô gái có khuôn mặt hiền hậu và thánh thiện quá. Cậu xứng đáng có được hạnh phúc sau ngần ấy giông bão, Hoàng ạ. Khi nào mọi việc ổn thỏa, hãy về Đồng Nai gặp người ta đi."
Lời nói của Nam cũng chính là tâm nguyện lớn nhất trong lòng Hoàng lúc này. Tình yêu qua mạng của họ không dừng lại ở những lời động viên sáo rỗng. Nó đã chạm đến độ sâu sắc nhất của sự hòa quyện tâm hồn. Thu An dường như hiện diện trong từng khoảnh khắc sống của anh tại Đà Lạt. Mỗi buổi sáng ra vườn, nhìn thấy những quả ca cao chín vàng, anh lại chụp ảnh gửi cho cô. Mỗi buổi chiều thiền định, tiếng chuông nhà thờ từ thị xã nhỏ ở Đồng Nai mà Thu An từng kể lại như ngân vang trong tâm tưởng anh, hòa cùng tiếng chuông gió treo bên hiên tịnh thất.
Trong những cuộc gọi video hàng đêm, sự ngượng ngùng ban đầu đã hoàn toàn biến mất, nhường chỗ cho những dự định, những ước mơ về tương lai. Hoàng đã tự tin nói với Thu An về một ngày không xa, khi công việc kinh doanh của anh khởi sắc trở lại, anh sẽ tự tay lái xe về Đồng Nai, đến bên giáo đường nơi cô đi lễ mỗi chiều để dâng lên cô bó hoa hồng dại đẹp nhất của Đà Lạt.
"Anh Hoàng, em không cần những thứ xa hoa đâu," Thu An thường nói, đôi mắt to tròn nhìn anh qua màn hình, ánh lên sự chân thành tuyệt đối. "Em chỉ cần anh luôn bình an, luôn viết nên những vần thơ đẹp cho cuộc đời. Chúa đã ban cho em được biết anh, đó đã là một đặc ân lớn lao đối với em rồi."
Năng lượng tích cực từ tình yêu đã tạo nên sự xoay chuyển kỳ diệu trong công việc của Hoàng ở Sài Gòn. Đúng vào tuần cuối cùng của tháng thứ hai, những tin vui liên tiếp ùa về như một cơn mưa rào tưới mát mảnh đất khô hạn. Người bạn góp vốn cũ từ Sài Gòn gọi điện thông báo một tin chấn động: một đối tác lớn từ nước ngoài đã quyết định ký hợp đồng thu mua lại toàn bộ số hàng tồn kho của công ty với mức giá cao, giúp doanh nghiệp của Hoàng không những thoát khỏi nguy cơ phá sản mà còn thu về một khoản lợi nhuận khổng lồ, đủ để thanh toán dứt điểm các khoản nợ ngân hàng.
Chưa dừng lại ở đó, một nhà xuất bản uy tín tại Sài Gòn sau khi đọc được những bài thơ mới của Hoàng đăng trên trang cá nhân – những bài thơ mang phong vị bình yên của vườn ca cao và tình yêu thánh thiện với Thu An – đã chủ động liên hệ. Họ đề nghị tài trợ toàn bộ chi phí để xuất bản một tập thơ mới vào đầu năm sau, với lời khẳng định đây sẽ là một hiện tượng của thi đàn.
Cầm tờ hợp đồng điện tử được gửi qua email vào một buổi chiều muộn, Hoàng đứng lặng người bên cửa sổ tịnh thất. Nước mắt anh trào ra, nhưng không phải là những giọt nước mắt đắng cay của hai tháng trước, mà là giọt nước mắt của sự biết ơn và hạnh phúc tột cùng. Mọi giông bão đã đi qua. Danh tiếng, sự nghiệp, tiền tài và trên hết là một tâm hồn lành lặn đã trở lại với anh.
"Thu An, tất cả là nhờ có em," Hoàng thì thầm, lòng ngực đập liên hồi. Anh nóng lòng chờ đợi đến mười giờ đêm, giờ hẹn quen thuộc của hai người, để báo cho cô tin vui lớn nhất cuộc đời này. Anh đã lên sẵn kế hoạch, ngay ngày mai, anh sẽ rời Đà Lạt, chấm dứt những ngày tháng ẩn dật để về Đồng Nai gặp thiên thần của mình, để biến tình yêu ảo thành một cái kết viên mãn ở đời thực.

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Đăng nhận xét (0)
3/related/default