THIÊN THẦN KHÔNG KHÓC - PHẦN 2

Maria Bùi Thị Duyên Thắm
0

 THIÊN THẦN KHÔNG KHÓC - PHẦN 2: CUỘC GẶP GỠ CỦA NHỮNG LINH HỒN

Đà Lạt bước vào những tháng cuối đông, cái lạnh càng lúc càng thấm sâu vào từng thớ thịt. Đêm ở vùng ngoại ô bao giờ cũng đến sớm và kéo dài như vô tận. Sau một ngày dài mệt nhoài với những công việc dọn cỏ, tỉa cành ngoài vườn ca cao, Hoàng trở về tịnh thất khi trời đã tối mịt. Anh nhóm một bếp than nhỏ ở góc phòng, đặt ấm nước lên pha một bình trà ấm để xua đi cái buốt giá đang vây hãm không gian.
Trong sự tĩnh lặng tuyệt đối của căn phòng gỗ, tiếng lách tách của than củi và tiếng gió rít qua rặng thông già phía sau nhà là những âm thanh duy nhất tồn tại. Hoàng ngồi bó gối trên chiếc giường tre, lười biếng bật màn hình điện thoại – thói quen hiếm hoi mà anh chưa bỏ được từ ngày rời Sài Gòn. Anh lướt qua những dòng tin tức hỗn độn, những hình ảnh hào nhoáng mang tính chất trình diễn của giới thượng lưu nơi phố thị, lòng cảm thấy xa lạ vô cùng.


Chính vào một đêm sương mờ dày đặc như thế, một sự tình cờ của thuật toán mạng xã hội đã đưa anh chạm mặt với định mệnh. Trên một diễn đàn văn thơ thiên giáo, một tài khoản có tên là "Maria Thu An" đã chia sẻ một bài thơ cũ của Hoàng, bài thơ anh viết về nỗi cô đơn của những linh hồn lạc lối. Điều khiến Hoàng chú ý không phải là việc bài thơ của mình được chia sẻ, mà là những dòng cảm nhận đầy tinh tế, sâu sắc được viết kèm bên dưới. Người viết dường như hiểu được từng cái rùng mình, từng giọt nước mắt câm lặng giấu sau mỗi câu chữ của anh.
Hoàng tò mò nhấn vào trang cá nhân của cô gái. Hiện ra trước mắt anh là tấm ảnh đại diện của một thiếu nữ có gương mặt thanh tú, thánh thiện vô ngần. Cô có đôi mắt to tròn, đen lánh, toát lên vẻ bộc trực nhưng vô cùng hiền hậu. Nụ cười dịu dàng của cô với chiếc răng khểnh nhỏ mang lại một cảm giác bình an lạ kỳ, giống như hình ảnh những vị thiên thần bước ra từ các bức họa trong thánh đường Công giáo. Qua vài dòng giới thiệu ngắn ngủi, anh biết cô tên là Thu An, một người con đạo Công giáo toàn tòng, hiện đang sinh sống và làm việc tại một thị xã nhỏ ở tỉnh Đồng Nai.
Như một người lữ hành trên sa mạc bất ngờ tìm thấy một giọt sương lành, Hoàng đánh bạo gửi một dòng tin nhắn ngắn ngủi: "Cảm ơn em vì đã thấu hiểu bài thơ của anh sâu sắc đến thế. Giữa mùa đông Đà Lạt, những dòng chữ của em làm anh thấy ấm lòng hơn."
Anh không ngờ rằng, chỉ vài phút sau, màn hình điện thoại đã sáng lên cùng tiếng chuông báo tin nhắn. Thu An trả lời anh bằng một sự lễ phép và chân thành hiếm thấy: "Ôi, là nhà thơ Hoàng thật sao ạ? Em bất ngờ quá! Thơ của anh rất buồn, nhưng trong cái buồn ấy em lại thấy một tâm hồn rất đẹp và thánh thiện. Em mới là người phải cảm ơn anh vì đã nói hộ lòng của biết bao nhiêu người cô đơn."
Và thế là, câu chuyện tình mạng thơ mộng của họ bắt đầu từ những dòng tin nhắn giản dị như vậy. Ban đầu là những lời thăm hỏi về cuộc sống, về thời tiết giữa hai miền đất khác nhau. Thu An kể cho anh nghe về xứ đạo bình yên của cô ở Đồng Nai, nơi có những buổi chiều tiếng chuông nhà thờ vang vọng khắp các ngõ xóm, nơi có những gia đình sống chan hòa, hiền lành dưới bóng thánh giá. Hoàng lại kể cho cô nghe về căn tịnh thất nhỏ, về mùi hương của những quả ca cao đang chín mươi và sự định tĩnh mà anh đang tìm kiếm qua những giờ thiền định.
Mối quan hệ tiến triển nhanh chóng khi họ nhận ra giữa hai người có một sự đồng điệu tâm hồn đến kỳ lạ. Cả hai đều là những người mang một trái tim nhạy cảm, dễ bị tổn thương trước những va đập của cuộc đời nhưng lại luôn khao khát hướng thiện.
Sau một tuần nhắn tin, Thu An là người chủ động đề nghị gọi video để được nhìn thấy nhà thơ mà cô hâm mộ. Đêm đầu tiên nhìn thấy nhau qua màn hình điện thoại, Hoàng hoàn toàn bị chinh phục. Thu An ngoài đời còn đẹp và hiền hơn trong ảnh. Cô ngồi trong căn phòng nhỏ đơn sơ có treo một bức tranh Đức Mẹ ban ơn, mái tóc dài xõa ngang vai, ánh mắt nhìn anh ngập tràn sự dịu dàng và sẻ chia.
Nhìn thấy vẻ ngoài gầy gò, phong trần và đôi mắt còn vương nét u sầu của Hoàng, Thu An không giấu được sự xót xa. Cô khẽ mỉm cười, giọng nói miền Nam ngọt ngào, ấm áp vang lên: "Anh Hoàng, anh gầy đi nhiều so với những hình ảnh trên báo chí trước đây. Đà Lạt lạnh lắm, anh phải chú ý giữ gìn sức khỏe nhé. Em biết anh đã phải trải qua nhiều chuyện không vui, nhưng Chúa không bao giờ thử thách ai quá sức chịu đựng của họ đâu anh."
Lời động viên của một cô gái chưa từng gặp mặt, cách xa hàng trăm cây số, vậy mà lại có một sức công phá mãnh liệt vào bức tường băng giá trong lòng Hoàng. Mỗi đêm, đúng mười giờ, sau khi Thu An đi lễ nhà thờ hoặc hoàn thành công việc gia đình trở về, họ lại gọi cho nhau. Cuộc gọi kéo dài hàng tiếng đồng hồ, có khi đến tận một, hai giờ sáng.
Thu An giống như một thiên thần hộ mệnh được phái xuống để trục xuất những bóng ma trầm cảm ra khỏi tâm trí Hoàng. Cô không dùng những lời đạo lý sáo rỗng, cô chữa lành cho anh bằng sự lắng nghe thấu cảm. Khi Hoàng tâm sự về nỗi đau bị người yêu cũ quay lưng vì nghèo khó, về sự bất lực khi công ty phá sản và tập thơ bị từ chối xuất bản, Thu An đã khóc. Những giọt nước mắt trong suốt, lăn dài trên đôi má hồng của cô qua màn hình điện thoại làm trái tim Hoàng thắt lại vì xúc động.
"Người ta bỏ anh vì người ta chưa thấy được giá trị của một tâm hồn vàng ngọc," Thu An nghẹn ngào nói, đôi bàn tay cô đưa lên màn hình như muốn lau đi những giọt nước mắt vô hình trên mặt anh. "Đối với em, những vần thơ của anh là vô giá. Anh kinh doanh không thuận lợi chỉ là vì anh quá lương thiện thôi. Hãy cố lên anh, em sẽ luôn ở bên cạnh cầu nguyện cho anh mỗi ngày."
Không chỉ động viên bằng lời nói, Thu An còn mang đến cho cuộc sống của Hoàng những sắc màu tươi sáng mới. Cô thường xuyên gửi cho anh những bài thánh ca có giai điệu êm dịu, khuyên anh hãy kết hợp việc thiền định với việc lắng nghe những thanh âm trong trẻo để tâm hồn được thanh lọc. Cô còn gửi qua đường bưu điện cho anh một chiếc thánh giá nhỏ bằng gỗ olive, bảo anh hãy đặt nó bên cạnh tượng Phật trong tịnh thất: "Em biết anh theo Phật pháp, nhưng em tin rằng dù là Đức Phật hay Chúa Giê-su thì đều dạy chúng ta yêu thương và hướng thiện. Chiếc thánh giá này sẽ thay em bảo vệ anh những lúc đêm hôm cô độc."
Sự xuất hiện của Thu An đã làm thay đổi hoàn toàn cục diện cuộc sống của Hoàng tại Đà Lạt. Ban ngày, khi làm việc ngoài vườn ca cao, anh không còn cảm thấy mệt mỏi hay chán chường nữa. Hình ảnh nụ cười hiền hậu của cô, giọng nói ngọt ngào của cô luôn thường trực trong tâm trí anh, trở thành một nguồn năng lượng sống dồi dào. Anh bắt đầu tìm lại được cảm hứng sáng tác. Những vần thơ anh viết ra lúc này không còn sực nồng mùi vị của cái chết hay sự tuyệt vọng, mà đã bắt đầu thấp thoáng ánh sáng của niềm hy vọng, của tình yêu và sự phục sinh.
Anh nhận ra mình đã yêu Thu An từ lúc nào không hay. Một tình yêu qua mạng đầy thơ mộng, không có những cái nắm tay, không có những nụ hôn nồng cháy, nhưng lại sâu sắc và thiêng liêng hơn bất cứ mối tình trần tục nào anh từng có. Giữa không gian tĩnh lặng của vườn ca cao Đà Lạt, Hoàng khẽ chạm tay vào chiếc thánh giá nhỏ trên bàn, lòng thầm nghĩ về một tương lai tươi sáng, nơi anh sẽ về Đồng Nai đón cô gái thiên thần này cùng anh đi tiếp chặng đường đời còn lại.

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Đăng nhận xét (0)
3/related/default