Tác giả: Hoàng Quốc Huy (Liz Quiehui)
CHƯƠNG 1: SƯƠNG LẠNH CỬA THIỀN VÀ LỜI THẦN BÍ (PHẦN 1)
Khúc dạo đầu: Mùa đông tuyết phủ Vân Nam và khói sương chùa Phật Linh
Vân Nam vào những ngày giữa đông tựa như một bức tranh thủy mặc khổng lồ được vẽ bằng những nét mực bạc và xám tro. Cái lạnh của vùng cao nguyên phương Nam này không hanh hao như miền bắc đất Bắc Kinh, mà nó mang một thứ độ ẩm thấu xương, len lỏi qua từng lớp áo bông dày, thấm vào da thịt, làm tê dại cả những đầu ngón tay của kẻ lữ hành. Trên những đỉnh núi nhấp nhô bao bọc lấy vùng thung lũng, tuyết đã phủ một lớp dày trắng xóa, lấp lánh dưới ánh mặt trời mùa đông yếu ớt và bợt bạt. Gió từ hướng dãy núi tuyết Ngọc Long thổi về, mang theo hơi thở của băng giá, rít lên từng hồi qua những rặng thông già, khiến những cành cây trơ trụi lá phải run rẩy trong làn sương mù dày đặc.
Tọa lạc trên một ngọn núi cao quanh năm mây phủ ở ngoại ô phủ thành, ngôi chùa cổ Phật Linh hiện lên như một ốc đảo bình yên và biệt lập giữa trần thế. Kiến trúc của ngôi chùa mang đậm dấu ấn thời gian với những mái ngói rêu phong cong vút lên trời xanh, những bức tường gạch đỏ đã phai màu sương gió, và những ô cửa gỗ chạm khắc hoa văn bách điểu, tùng cúc nay đã ngả sang màu nâu đen cổ kính. Chùa Phật Linh từ lâu đã nổi tiếng khắp vùng Vân Nam là chốn linh thiêng, nơi cửa Phật thanh tịnh có thể che chở cho những linh hồn lầm lạc và ban phước lành cho chúng sinh vạn dặm.
Hôm nay là ngày rằm tháng Chạp. Đối với người dân nơi đây, ngày rằm cuối cùng của năm là dịp vô cùng quan trọng để cầu xin sự che chở của chư Phật trước khi bước sang một năm mới đầy biến động. Ngay từ sáng sớm, khi tiếng chuông chùa đầu tiên vang lên phá tan bầu không khí tĩnh mịch của màn sương sớm, hàng ngàn thiện nam tín nữ đã rồng rắn kéo nhau lên núi. Con đường dốc đá dẫn lên tam quan chùa chật kín người qua lại. Tiếng bước chân thình thịch trên đá hộc, tiếng thở dài vì mệt nhọc trộn lẫn với tiếng khấn vái lầm rầm tạo nên một thứ âm thanh đặc quánh của lòng thành kính.
Bước qua cổng tam quan, không gian bên trong chánh điện bừng lên một bầu không khí đối lập hoàn toàn với cái lạnh giá bên ngoài. Khói hương nghi ngút, đậm đặc như một làn sương thứ hai, bao phủ lấy toàn bộ không gian điện thờ. Hương trầm thượng hạng quyện với mùi nến sáp thơm tạo nên một mùi hương vừa ấm áp, vừa tịch mịch, khiến bất cứ ai bước vào cũng cảm thấy tâm can như được gột rửa. Hàng trăm ngọn nến đại đăng thắp sáng trưng, phản chiếu ánh sáng vàng rực lên ba pho tượng Tam Thế Phật bằng đồng hun cao lớn đồ sộ đang ngự trên tòa sen. Những gương mặt Phật từ bi, đôi mắt khép hờ nhìn xuống chúng sinh đang quỳ rạp dưới sàn đại điện, như thấu suốt mọi nỗi bi hoan, ly hợp của cõi hồng trần.
Tiếng mõ tụng kinh của chư tăng vang lên đều đặn, nhịp nhàng như nhịp đập trái tim của ngôi chùa cổ. Tiếng chuông khánh thỉnh thoảng ngân lên một hồi dài, thanh thoát, kéo dài rồi tan loãng vào khoảng không gian cao vút của mái điện. Khách hành hương chen chúc nhau, người dâng sớ, người quỳ lạy, người lại thành kính dâng lên những đóa hoa mai mùa đông trắng muốt vừa hái dọc đường. Khói sớ đốt ở lư đồng ngoài sân bay lên nghi ngút, quyện vào mây sương Vân Nam, tạo nên một cảnh tượng vừa thực vừa ảo, tựa như cõi bồng lai tiên cảnh đang hiện hữu giữa nhân gian.
Buổi trưa tịch mịch và sự xuất hiện của đoàn khách quý
Thời gian thấm thoắt trôi qua, khi mặt trời đã leo lên đến đỉnh ngọn tháp bảy tầng phía sau chùa, lượng khách hành hương bắt đầu vơi dần. Ánh nắng trưa tuy hanh hao nhưng cũng đủ làm tan bớt lớp sương mù dày đặc bám trên những bức phù điêu đá. Những người dân ở xa đã bắt đầu lục tục xuống núi để kịp về nhà trước khi bóng tối và cái lạnh thấu xương của ban đêm ập xuống. Không gian chánh điện lúc này trả lại sự yên tĩnh vốn có của chốn thiền môn. Sân chùa chỉ còn lại vài chú tiểu đang lầm lũi cầm chổi tre quét những chiếc lá thông khô và tàn hương rơi vãi trên sân gạch.
Giữa lúc không gian đang chìm vào sự tịch mịch của buổi trưa mùa đông, từ phía cổng tam quan bất ngờ có tiếng bước chân dồn dập và tiếng xôn xao của vài người lính. Một chú tiểu hớt hải chạy vào khu vực nhà Tri Khách, vừa thở vừa chấp tay báo cáo:
– Bạch Thầy Tri Khách! Có tin báo từ dưới chân núi, đoàn xe ngựa của gia đình Quan huyện đại nhân đang tiến lên chùa lễ Phật. Hiện tại kiệu của phu nhân và các quý nhân đã đến bệ đá rồng rồi ạ!
Thầy Tri Khách – một vị sư trung niên có nét mặt quắc thước nhưng điềm đạm, đang ngồi ghi chép sổ sách liền đặt ngọn bút lông xuống. Thầy khẽ chau mày, ánh mắt hiện lên sự nghiêm nghị. Việc quan lại triều đình đến viếng chùa không phải là chuyện hiếm, nhưng gia đình Quan huyện phủ thành Vân Nam vốn dĩ quanh năm bận rộn với quan trường, hiếm khi đích thân lên núi vào ngày rằm lớn thế này mà không thông báo trước từ vài ngày. Sư thầy đứng dậy, sửa sang lại tấm áo cà sa màu vàng nghệ, khẽ gật đầu nói với chú tiểu:
– Ta đã biết. Mau truyền lời cho các sư điền sửa soạn lại khu vực tiền sảnh, thắp thêm hương trầm ở mật điện. Để ta đích thân ra cổng tam quan nghênh đón phu nhân và quyến thuộc.
Nói đoạn, Thầy Tri Khách sải bước nhanh nhẹn ra phía trước. Đúng lúc này, đoàn người của gia đình Quan huyện cũng vừa bước qua bậc thềm đá cuối cùng để tiến vào sân chùa. Đi đầu là hai tên lính thị vệ mặc giáp nhẹ màu xanh chàm, thắt lưng đeo đao bạc, nét mặt nghiêm nghị, ánh mắt sắc sảo luôn cảnh giác nhìn ngó xung quanh để mở đường.
Nhưng tâm điểm của sự chú ý lại nằm ở ba nhân vật đi phía sau họ. Dẫn đầu đoàn quyến thuộc là một bà cụ trạc tuổi lục tuần. Bà mặc một bộ áo gấm thêu chữ Thọ màu tím sẫm, viền cổ lót lông cáo trắng mịn để chống lại cái lạnh của núi cao. Dung mạo bà cụ vô cùng phúc hậu với vầng trán cao, đôi lông mày thanh thoát và ánh mắt toát lên sự nhân từ, khoan dung của một người phụ nữ quyền quý đã đi qua phần lớn cuộc đời. Tay bà khẽ lần tràng hạt bằng gỗ đàn hương, mỗi bước đi đều vô cùng khoan thai, đĩnh đạc.
Đi bên cạnh nâng đỡ tay bà cụ là một cô gái trẻ chừng đôi mươi. Vừa nhìn thấy cô gái này, mấy vị khách hành hương còn sót lại ở sân chùa đều không khỏi ngỡ ngàng trầm trồ. Cô gái sở hữu một vẻ đẹp thướt tha, kiều diễm như đóa hoa mai tuyết vừa nở giữa mùa đông. Làn da cô trắng mịn màng không tì vết, đôi mắt trong veo như nước hồ đại lý mùa thu, và mái tóc đen mượt được bới cao, cài một chiếc trâm ngọc bích đơn giản nhưng vô cùng tinh tế. Cô mặc một chiếc áo choàng màu hồng nhạt, dáng đi uyển chuyển, nhẹ nhàng như một làn gió xuân, khiến cái lạnh giá xung quanh như bị đẩy lùi.
Đi phía sau bảo vệ cho hai người phụ nữ là một chàng trai trẻ cao lớn, khôi ngô tuấn tú. Chàng trai có hàng lông mày lưỡi mác rậm rạp, đôi mắt sáng quắc như chim ưng và sống mũi cao thẳng, toát lên vẻ cương trực, anh dũng của một bậc nam nhi đại trượng phu. Chàng mặc bộ võ phục màu đen thêu chỉ bạc, bước đi vững chãi như núi đá, tay khẽ đặt lên chuôi kiếm đeo bên hông, ánh mắt luôn chăm chú quan sát để bảo vệ bà nội và mẫu thân (hoặc tỷ muội) của mình.
Thầy Tri Khách bước tới, hai tay chấp trước ngực, cúi đầu cung kính xướng niệm danh hiệu Phật:
– A Di Đà Phật! Bần tăng kính chào Huyện thái phu nhân và các vị quý nhân. Chùa Phật Linh hôm nay thật có duyên lành khi được đón tiếp phu nhân cùng gia quyến lên núi chiêm bái, lễ Phật. Đường xá mùa đông trơn trượt, gió núi hanh hao, phu nhân đi lại chắc hẳn đã vất vả nhiều.
Bà cụ dừng tràng hạt, khẽ cúi đầu đáp lễ, nụ cười hiền hậu hiện trên môi:
– A Di Đà Phật! Làm phiền Thầy Tri Khách đã cất công ra đón. Lòng thành hướng Phật thì quản chi đường xá xa xôi, tuyết lạnh sương mù. Hôm nay lão thân cùng hai đứa cháu nội lên đây, trước là để dâng hương cầu an cho bá tánh trong huyện, sau là có việc đại sự khẩn thiết muốn được bái kiến Thầy Trụ trì. Không biết Sư cụ Phương trượng hôm nay có tịch mịch bế quan hay không?
Thầy Tri Khách khẽ thoáng một nét suy nghĩ trong mắt, rồi cung kính đáp:
– Bạch phu nhân, Thầy Phương trượng vừa hoàn thành khóa lễ chú nguyện buổi sáng và hiện đang tĩnh tọa tại Phương trượng thất 뒤 sau vườn trúc. Xin mời phu nhân và quý nhân vào chánh điện dâng hương trước, bần tăng sẽ lập tức vào hậu viện bạch lại với Sư cụ.
Cuộc gặp gỡ ở Phương Trượng thất và mâm đào trường thọ
Sau khi Thầy Tri Khách dẫn đường cho gia đình Huyện thái phu nhân dâng hương, đảnh lễ trang nghiêm trước các pho đại tượng ở chánh điện, đoàn người được đưa đi xuyên qua một hành lang dài lợp ngói âm dương, dẫn lối vào khu hậu viện thanh tịnh. Nơi đây cách biệt hoàn toàn với sự ồn ào phía trước. Hai bên lối đi là những rặng trúc xanh mướt, dù bị tuyết trắng phủ lên đầu cành nhưng vẫn vươn thẳng kiêu hãnh giữa trời đông. Những hạt tuyết đọng trên lá trúc thỉnh thoảng lại rơi xuống sàn đá kêu "lộp bộp", tạo nên một bản nhạc tự nhiên tĩnh mịch.
Nằm khuất sau vườn trúc là Phương trượng thất – nơi tu tập và tiếp khách của Thầy Trụ trì. Căn phòng hoàn toàn bằng gỗ tùng, không sơn son thếp vàng mà giữ nguyên màu gỗ mộc mạc. Trên hiên nhà, một chiếc chuông gió bằng đồng cổ thỉnh thoảng lại phát ra tiếng kêu "keng... keng..." thanh tịnh khi có ngọn gió lạnh thổi qua.
Thầy Tri Khách bước đến trước cửa đại điện khẽ gõ ba tiếng, cung kính nói:
– Bạch Sư cụ Phương trượng, có Huyện thái phu nhân cùng gia quyến đến dâng hương và xin được đảnh lễ bái kiến Thầy để thưa chuyện ạ.
Từ bên trong phòng, một giọng nói trầm ấm, vang vọng và tràn đầy nội lực, tuy nhẹ nhàng nhưng áp đảo được cả tiếng gió rít qua khe cửa truyền ra:
– A Di Đà Phật! Khách quý đường xa không quản ngại sương tuyết ghé thăm, cửa Phật luôn rộng mở. Mời Thầy Tri Khách dẫn phu nhân và các thí chủ vào trong.
Cánh cửa gỗ khẽ mở ra. Bên trong phòng, một mùi hương trầm thanh khiết, dịu nhẹ hơn hẳn ngoài chánh điện lan tỏa. Trên chiếc bồ đoàn bằng cói đặt giữa phòng, một vị cao tăng tóc râu bạc trắng như tuyết mùa đông Vân Nam đang ngồi kiết già. Sư cụ Phương trượng năm nay đã ngoài bát tuần, da dẻ hồng hào, đôi mắt sáng suốt như gương đài không một chút bụi trần. Thấy đoàn người bước vào, Ngài khẽ mỉm cười, chắp tay chào theo nghi thức nhà Phật.
Bà cụ huyện thái phu nhân vội vàng bước lên, hai tay chấp trước ngực cúi rạp người hành lễ, hai đứa cháu cũng nhanh chóng quỳ xuống phía sau bái lạy vị cao tăng đức cao vọng trọng. Sư cụ khẽ đưa tay đỡ:
– Thí chủ xin miễn lễ. Mùa đông lạnh giá, mời phu nhân và các vị quý nhân ngồi bên bếp sưởi dùng trà nóng cho ấm người.
Ở góc phòng, một lò than hồng đang bén lửa, bên trên đặt một chiếc ấm đất nung đang sôi sùng sục, tiếng nước reo "bình bịch" tỏa ra hơi ấm dễ chịu, xua tan cái lạnh giá thấu xương vừa mang từ bên ngoài vào. Cô gái trẻ thướt tha uyển chuyển đỡ bà nội mình ngồi xuống chiếc ghế gỗ tùng, còn chàng trai trẻ khôi ngô thì đứng trang nghiêm phía sau bảo vệ. Hai lính thị vệ được Thầy Tri Khách sắp xếp đứng gác ở ngoài hiên nhà.
Lúc này, chàng trai trẻ bước lên một bước, hai tay nâng một mâm gỗ gụ được phủ tấm lụa đỏ điều trang trọng. Khi tấm lụa được mở ra, bên trong là năm quả đào trường thọ to tròn, căng mọng, da đào ửng hồng như má thiếu nữ, xung quanh còn đọng những giọt sương mai tinh khiết. Bà cụ huyện thái phu nhân kính cẩn nói:
– Bạch Sư cụ, đây là mâm đào trường thọ đầu mùa được gia đình chúng con tuyển chọn kỹ lưỡng từ vùng đất ấm phía nam mang về, kính dâng lên Tam Bảo và Sư cụ, cầu chúc Sư cụ pháp thể khinh an, tuệ đăng thường chiếu để làm bóng cây đại thụ che chở cho chúng sinh vùng Vân Nam này.
Sư cụ Phương trượng khẽ gật đầu, ra hiệu cho chú tiểu đứng hầu bên cạnh đón nhận mâm quả, rồi tự tay rót ba chén trà bốc khói nghi ngút mời bà cụ và hai người cháu. Ngài chậm rãi nói:
– Thí chủ thật có lòng. Đào mùa đông vốn dĩ khó trồng, giữ được độ tươi ngon thế này lại càng quý giá. Nhưng xem ra, sắc mặt của phu nhân hôm nay tuy phúc hậu nhưng chân mày lại có nét u uất, ánh mắt chất chứa nhiều nỗi lo toan không thể tháo gỡ. Chén trà này thanh tâm, phu nhân hãy dùng thử một ngụm, rồi có điều gì trăn trở nơi trần thế, xin cứ tự nhiên giãi bày với bần tăng.
Bà cụ huyện thái phu nhân đỡ lấy chén trà bằng cả hai tay, khẽ nhấp một ngụm. Hương trà ấm áp lan tỏa khắp cơ thể, làm dịu đi phần nào sự căng thẳng trên gương mặt bà. Bà thở dài một tiếng, âm thanh chứa đựng sự bất lực và kinh hoàng từ tận sâu trong lòng:
– Sư cụ thật là bậc đại trí, nhìn qua đã thấu suốt tâm can của lão thân. Thực ra hôm nay, lão thân mặt dày lên núi, không chỉ đơn thuần là lễ Phật cầu an, mà là có một việc tâm linh quái dị, liên quan đến mạng sống của cả gia tộc, muốn cầu xin lòng từ bi của Sư cụ cứu giúp. Nếu Sư cụ không ra tay, e rằng gia đình quan huyện chúng con sẽ không thể sống yên ổn qua mùa đông này...
Nói đoạn, bà cụ khẽ quay sang nhìn đứa cháu gái xinh đẹp của mình, đôi mắt hiện rõ sự sợ hãi khi chuẩn bị kể lại câu chuyện kinh hoàng xảy ra tại tòa lâu đài cổ mà gia đình bà vừa mua trúng.

