HỒN MA Ở LÂU ĐÀI TỪ CUNG LÃNH CHƯƠNG 2: PHẬT PHÁP ĐỊNH TÂM

Huang
0

CHƯƠNG 2: PHẬT PHÁP ĐỊNH TÂM VÀ KHÍ LẠNH TỪ CUNG (PHẦN 1)

Khúc mở đầu: Lời phán của bậc cao tăng và chân dung vị sư hạ sơn
Sau khi nghe toàn bộ câu chuyện ma quái đầy kinh hoàng từ lời kể của Huyện thái phu nhân, không gian bên trong Phương trượng thất như đặc quánh lại bởi một bầu không khí u uất và lạnh lẽo. Tiếng nước reo sùng sục trên lò than hồng lúc này nghe như tiếng thở dài bất lực của trần thế trước những thế lực vô hình của cõi âm ti. Khói hương trầm từ đỉnh đồng nhỏ kê góc phòng không còn bay thẳng lên cao nữa, mà bị một luồng khí lạnh vô hình đè nặng, tạt ngang rồi lờ lững lượn lờ quanh các cột gỗ tùng mộc mạc. Chàng trai khôi ngô tuấn tú đứng phía sau khẽ siết chặt chuôi kiếm bạc, đôi mắt sáng quắc lộ rõ vẻ nôn nóng nhưng vẫn giữ sự tôn kính tuyệt đối trước bậc cao tăng. Cô thiếu nữ thướt tha bên cạnh khẽ run lên, đôi bàn tay ngọc ngà bấu chặt vào vạt áo choàng lông cáo, gương mặt kiều diễm hơi tái đi khi nhớ lại tình cảnh hai người hầu cận đang thoi thóp ở dinh thự vì kinh sợ.


Sư cụ Phương trượng trầm ngâm hồi lâu, đôi mắt khép hờ như đang nhập định, hai tay chậm rãi lần từng hạt tràng hạt bằng gỗ đàn hương cổ thụ. Mỗi tiếng "lách cách" của hạt chuỗi vang lên giữa không gian tịch mịch đều như một nốt nhạc gột rửa, định tâm cho những người đang ngồi đối diện. Sau một tuần trà dài tĩnh lặng, Sư cụ khẽ mở mắt, ánh mắt Ngài bao dung nhưng sâu thẳm, nhìn thấu suốt vạn vật:
– A Di Đà Phật! Vạn pháp do tâm sinh, vạn quỷ do oán kết. Tòa lâu đài Từ Cung Lãnh đó vốn dĩ là một công trình cổ có niên đại hàng trăm năm, trải qua nhiều triều đại đổi dời, oán khí tích tụ sâu dày như lòng đất lạnh. Việc gia đình Quan huyện đại nhân chuyển vào ở, khí dương chưa đủ vượng để trấn áp âm phần tích tụ lâu năm, lại gặp phải một hương linh có oán niệm cực kỳ sâu nặng, mới dẫn đến những hiện tượng dị đoan, quấy nhiễu nhân gian như vậy.
Huyện thái phu nhân vội vàng chấp tay, giọng nói run rẩy đầy khẩn thiết:
– Bạch Sư cụ, gia đình chúng con xưa nay luôn hướng thiện, ăn chay niệm Phật, phát chẩn cứu người nghèo khổ trong huyện, chưa từng làm điều gì thất đức. Cớ sao quỷ dữ lại không buông tha, còn khiến cho hai mạng người hầu cận của gia đình đang cận kề cái chết? Mời bao nhiêu thầy pháp, đạo sĩ bùa chú đến, họ chưa kịp bước qua cửa mật viện đã bị dọa cho hồn xiêu phách lạc, hớt hải bỏ chạy, có người về nhà còn hóa điên hóa dại. Kính xin Sư cụ từ bi, cứu vớt lấy gia tộc chúng con qua nạn kiếp này!
Sư cụ Phương trượng khẽ lắc đầu, nụ cười từ bi thoáng hiện trên gương mặt lão đạo:
– Thí chủ chớ nên quá hoang mang. Thầy cúng hay đạo sĩ bùa chú dùng pháp thuật, mật chú để trấn áp, ép buộc hương linh phải khuất phục. Nhưng oán hận tích tụ giống như ngọn lửa, càng dùng nước lạnh tạt mạnh thì khói đen càng bốc lên dữ dội, dễ bị phản phệ. Phật pháp không dùng bạo lực để tiêu trừ, mà dùng đức hạnh, lòng từ bi để cảm hóa, hóa giải oán kết, đưa linh hồn lầm lạc về bờ giác. Bần tăng tuổi già sức yếu, pháp thể không tiện đi xa sương tuyết, nhưng bần tăng sẽ cử vị đệ tử đắc truyền của mình cùng phu nhân xuống núi xem xét sự tình.
Nói đoạn, Sư cụ quay sang ra hiệu cho chú tiểu đang đứng hầu bên hiên cửa. Chỉ một lát sau, từ phía vườn trúc xanh mướt, một vị sư trẻ sải bước tiến vào Phương trượng thất. Vị tăng này pháp danh là Tuệ Minh. Thầy Tuệ Minh tu vi thâm hậu, tuổi đời tuy mới ngoài ba mươi nhưng dung mạo toát lên một vẻ thanh thoát, định tĩnh phi thường. Đôi mắt thầy sáng như sao đêm, vầng trán rộng thể hiện sự đại trí, bước đi khoan thai, nhẹ nhàng như gió thoảng nhưng vô cùng vững chãi. Thầy mặc một bộ tăng y màu xám tro giản dị, tay cầm một chiếc tích trượng bằng đồng có chín vòng khoen, mỗi bước đi tiếng khoen đồng kêu "keng... keng..." thanh tịnh, xua tan mọi tà khí xung quanh.
Thầy Tuệ Minh bước vào phòng, cung kính cúi đầu hành lễ trước Sư cụ Phương trượng:
– Sư phụ gọi đệ tử có điều chi dạy bảo ạ?
Sư cụ Phương trượng nhìn vị đệ tử tâm huyết, chậm rãi dặn dò:
– Tuệ Minh, oán khí tại lâu đài Từ Cung Lãnh dưới phủ thành đang bùng phát, làm tổn hại đến sinh mạng chúng sinh. Con hãy mang theo chiếc tích trượng bách tuế của tổ sư, cùng Huyện thái phu nhân xuống núi một chuyến. Hãy nhớ, đối diện với ma lực ghê rợn, tâm con phải như mặt hồ tĩnh lặng không một gợn sóng. Dùng giới hạnh làm áo giáp, dùng lòng từ bi làm vũ khí để hóa giải nỗi oan khuất cho vong linh, bảo vệ bình an cho bá tánh.
Thầy Tuệ Minh hai tay chắp trước ngực, nét mặt không một chút sợ hãi hay dao động, cung kính đáp lời:
– Đệ tử xin tuân chỉ sư mệnh. Sẽ dốc hết lòng từ bi, không quản ngại hiểm nguy để hoàn thành sứ mệnh Phật gia.
Đoạn giữa: Hành trình xuống núi giữa sương tuyết Vân Nam
Đoàn người nhanh chóng rời khỏi chùa Phật Linh để xuống núi. Lúc này, bầu trời Vân Nam càng về chiều càng trở nên âm u, xám xịt. Những đám mây đen đặc, nặng trĩu hơi nước và băng giá từ phía đỉnh núi tuyết Ngọc Long sà xuống thấp, bao phủ lấy toàn bộ không gian thung lũng. Gió rít lên từng hồi qua những vách đá dựng đứng, mang theo những bông tuyết lớn bằng đầu ngón tay, bay loạng choạng, quất thẳng vào mặt người lữ hành. Con đường dốc đá gồ ghề từ trên núi dẫn xuống phủ thành vốn đã trơn trượt nay lại càng trở nên nguy hiểm hơn gấp bội.
Huyện thái phu nhân và cô cháu gái được hai lính thị vệ hộ tống cẩn thận bên trong cỗ kiệu lớn có rèm che bằng gấm dày để chắn gió lạnh. Chàng trai trẻ khôi ngô tuấn tú cưỡi trên một thớt hắc mã cao lớn, dẫn đầu đoàn người, đôi mắt sắc sảo luôn nhìn chăm chú vào màn sương mù dày đặc phía trước để mở đường. Đi song song bên cạnh thớt ngựa là Thầy Tuệ Minh. Mặc cho cái lạnh thấu xương của mùa đông cao nguyên phương Nam đang ra sức gầm rú, mặc cho tuyết trắng đã phủ một lớp dày trên đôi vai gầy và chiếc nón lá, bước đi của vị thiền sư vẫn vô cùng đều đặn, tự tại. Đôi bàn chân trần đi giày cói của thầy bước trên những phiến đá đóng băng một cách nhẹ nhàng, dường như cái lạnh của trần thế không thể chạm tới thân thể đã qua trăm vạn giờ thiền định. Chiếc tích trượng đồng trên tay thầy mỗi khi chạm xuống đất lại phát ra tiếng "keng... keng..." giòn giã, vang vọng giữa núi rừng hoang vu, tạo nên một cảm giác an tâm kỳ lạ cho cả đoàn người.
Chàng trai cưỡi ngựa khẽ ghìm cương, giảm tốc độ để đi ngang hàng với Thầy Tuệ Minh. Chàng nhìn vị sư với vẻ ngưỡng mộ nhưng không giấu nổi sự tò mò, cất tiếng hỏi:
– Bạch thầy Tuệ Minh, con nghe nói các thầy pháp dưới phủ thành dùng bùa chú đỏ, kiếm gỗ đào trừ tà mà còn bị nữ quỷ dọa cho điên dại. Thầy chỉ mang một cây gậy đồng và tấm áo cà sa, liệu có thể chống lại ma lực của ả không? Con lo cho tổ mẫu và mẫu thân con lắm.
Thầy Tuệ Minh khẽ mỉm cười, ánh mắt nhìn thẳng về con đường sương mù phía trước, giọng nói trầm ổn như chuông ngân:
– A Di Đà Phật! Thí chủ chớ lo lắng. Đao kiếm và bùa chú dùng lực để chế ngự, đó là dùng oán báo oán, oán oán chập chùng. Người tu hành không diệt trừ vong linh, mà dùng định lực của tự tánh để bất động trước ma cảnh. Khi tâm ta không sợ hãi, ma quỷ không thể mượn lực của ta để làm hại ta. Cây tích trượng này của tổ sư truyền lại, tích tụ trăm năm tiếng kinh chú, chính là để định tâm cho người và khai ngộ cho quỷ. Chỉ cần lòng thành hướng Phật, đường đi tự khắc sẽ sáng.
Cô cháu gái từ trong kiệu khẽ vén một góc rèm gấm, để lộ khuôn mặt xinh đẹp nhưng lo âu, nói vọng ra:
– Thầy Tuệ Minh ơi, lúc nửa đêm con nghe tiếng khóc ấy thê lương lắm, như tiếng oán hờn xé lòng. Liệu có phải tòa lâu đài đó giấu một bí mật khủng khiếp nào đó không thầy?
Thầy Tuệ Minh khẽ gật đầu, giọng thầy đều đặn hòa vào tiếng gió tuyết:
– Nữ thí chủ mẫn cảm nên dễ cảm nhận được phần nào oán niệm. Mọi việc trên đời đều có nhân duyên. Tòa lâu đài cổ kính kia ắt hẳn phải có một đoạn nhân quả triều trước chưa dứt. Đêm nay, khi đến nơi, chân tướng sẽ tự khắc bày tỏ.
Đoạn kết Phần 1: Tiếp cận lâu đài Từ Cung Lãnh và khí lạnh âm u
Sau hơn hai canh giờ di chuyển vất vả trong bão tuyết, phủ thành Vân Nam hiện ra lờ mờ sau màn sương xám. Tòa lâu đài cổ Từ Cung Lãnh nằm biệt lập ở một khu vực đồi cao phía bắc phủ thành, được bao bọc bởi một khu rừng thông già quanh năm chịu bão gió. Khi cỗ kiệu và ngựa dừng lại trước cánh cổng sắt rỉ sét khổng lồ của lâu đài, cái lạnh ở đây đột ngột thay đổi. Nó không còn là cái lạnh tự nhiên của thời tiết mùa đông nữa, mà là một thứ khí lạnh âm ty âm u, tanh nồng mùi tử khí, len lỏi vào tận xương tủy khiến các thớt ngựa chiến của quân lính bất ngờ hí lên những tiếng kinh hãi, dậm chân liên tục không chịu tiến vào.
Nhìn từ bên ngoài, lâu đài Từ Cung Lãnh hiện lên như một con quái thú khổng lồ bằng đá xám đang ngủ say giữa mùa đông. Những bức tường thành cao vút, bám đầy rêu đen và những dây leo khô héo uốn lượn như những con rắn độc. Các ô cửa sổ vòm cao kiểu cổ kính đen ngỏm, không một ánh đèn, tựa như những hốc mắt không hồn của một bộ xương khô đang nhìn chằm chằm vào những kẻ lạ mặt dám bén mảng đến gần. Không gian xung quanh im ắng một cách quái dị, không có một tiếng chim hót, ngay cả tiếng gió rít qua những rặng thông già khi thổi qua khuôn viên lâu đài cũng đột ngột biến thành những tiếng "u... u..." nghe như tiếng khóc than, oán hờn của người chết dưới tầng địa ngục.
Chàng trai trẻ bước xuống ngựa, vội vàng đến đỡ bà nội và em gái bước ra khỏi kiệu. Hai tên lính thị vệ đứng hai bên cổng thành, tay đã đặt sẵn lên đốc kiếm, gương mặt không giấu nổi sự căng thẳng, mồ hôi hột rịn ra trên trán dù xung quanh tuyết đang rơi dày. Huyện thái phu nhân nhìn Thầy Tuệ Minh, giọng nói đứt quãng vì sợ hãi:
– Bạch Thầy Tuệ Minh... đây chính là lâu đài Từ Cung Lãnh. Kể từ khi gia đình chúng con dọn về đây được nửa tháng, chưa có một đêm nào được ngủ một giấc trọn vẹn. Càng về đêm, âm khí ở đây càng nặng, dường như có ngàn vạn cặp mắt đang rình rập chúng con từ trong những góc tối của tòa nhà này...
Thầy Tuệ Minh đứng yên trước cánh cổng lớn, khẽ nhắm mắt, tay trái thủ ấn Phật trước ngực, tay phải giữ chặt cây tích trượng. Trong tuệ nhãn của vị cao tăng, toàn bộ tòa lâu đài lúc này đang bị bao phủ bởi một làn khói đen oán khí dày đặc, cuồn cuộn bốc lên trời cao, che khuất cả ánh sáng yếu ớt của buổi chiều tà. Oán khí ấy mang theo một nguồn ma lực vô cùng mạnh mẽ và cuồng nộ, sẵn sàng nuốt chửng bất cứ sinh linh nào có tinh thần yếu đuối bước vào. Thầy khẽ mở mắt, khẽ thở nhẹ một hơi, rồi quay sang nhìn mọi người bằng ánh mắt kiên định, an nhiên:
– A Di Đà Phật! Phu nhân và các thí chủ hãy đi sát phía sau bần tăng. Giữ tâm niệm Phật, không được khởi sinh lòng sợ hãi, oán hận hay tò mò. Tà không thể thắng chánh, chỉ cần tâm các vị định, ma quỷ sẽ không có kẽ hở để xâm nhập. Chúng ta tiến vào trong để xem xét tình hình hai người hầu trước khi bóng tối bao trùm hoàn toàn.
Xem tiếp chương 3

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Đăng nhận xét (0)
3/related/default