TIẾNG GÕ CỬA LÚC BA GIỜ SÁNG
Đồng hồ điện tử trên bàn làm việc nhấp nháy, hiển thị đúng 02:45 sáng.
Nam mệt mỏi dụi mắt, đóng lại tập hồ sơ thiết kế phong thủy còn dang dở trên màn hình máy tính. Là một kiến trúc sư chuyên nghiệp, anh luôn kỹ tính trong từng chi tiết, nhưng dạo gần đây, những cơn đau đầu liên miên và áp lực công việc khiến anh kiệt sức. Để tìm kiếm sự yên tĩnh, Nam đã thuê căn hộ chung cư cũ này ở rìa thành phố. Giá thuê rẻ đến bất ngờ, không gian lại rộng rãi, rất hợp để anh tập trung làm việc về đêm.
Nhưng đêm nay, không gian yên tĩnh ấy bỗng trở nên ngột ngạt một cách kỳ lạ.
Bầu không khí trong phòng đột ngột hạ thấp. Nam rùng mình, cái lạnh không phải từ máy điều hòa phả ra, mà nó buốt giá như thể luồn lách qua từng thớ thịt, ngấm sâu vào xương tủy. Anh đứng dậy, định bụng đi lấy một ly nước ấm trước khi đi ngủ.
Cộc. Cộc. Cộc.
Tiếng gõ cửa vang lên. Thanh âm khô khốc, chậm rãi, phát ra từ phía cửa chính của căn hộ.
Nam khựng lại. Đồng hồ lúc này vừa vặn nhảy sang 03:00 sáng. Ai lại đến gõ cửa vào cái giờ âm khí nặng nề này? Căn hộ của anh ở tầng 7, hành lang vốn dĩ luôn bật đèn cảm ứng, chỉ cần có người đi qua là đèn sẽ sáng. Nhưng nhìn qua khe hở bên dưới cánh cửa, anh chỉ thấy một khoảng tối đen như mực.
Cộc. Cộc. Cộc.
Ba tiếng gõ nữa lại vang lên, đều đặn và lạnh lùng hơn trước.
"Ai đấy?" - Nam cất tiếng hỏi, cố giữ cho giọng mình không run rẩy. Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng gió rít qua khe cửa sổ ban công nghe như tiếng khóc nghẹn của một ai đó.
Nam tiến lại gần cửa chính, bước chân anh cố gắng không phát ra tiếng động. Anh ghé mắt nhìn vào lỗ nhòm trên cánh cửa. Khung cảnh hành lang hiện ra qua lăng kính cong ngược. Đèn hành lang vẫn tắt. Nhưng ở đó, ngay trước cửa phòng anh, không có một bóng người. Chỉ có khoảng không trống rỗng và bóng tối bao trùm.
Nam thở phào một cái, tự trấn an bản thân rằng chắc là trò đùa nghịch của mấy đứa trẻ tầng dưới, hoặc chỉ là tiếng động từ đường ống nước của tòa nhà cũ. Anh quay lưng định bước về phòng ngủ.
Cộc. Cộc. Cộc.
Tiếng gõ cửa vang lên ngay phía sau gáy anh. Lần này, nó không phát ra từ phía ngoài hành lang nữa. Tiếng động phát ra từ mặt bên trong của cánh cửa chính. Như thể có kẻ nào đó đang đứng ngay trong nhà anh, quay mặt vào cánh cửa và gõ ngược ra ngoài.
Da gà da vịt trên người Nam nổi lên rần rần. Tim anh đập loạn nhịp như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Anh quay phắt người lại, bật công tắc đèn phòng khách. Ánh đèn tuýp nhấp nháy vài ba cái rồi sáng rực. Phòng khách trống không. Không có ai cả.
Nam cố nuốt ngụm nước bọt khô khốc, tự nhủ rằng mình đã làm việc quá sức dẫn đến ảo giác thính giác. Anh vội vã chạy vào phòng ngủ, chốt chặt cửa lại. Căn phòng ngủ của anh vốn nhỏ gọn, góc phòng đặt chiếc tủ quần áo bằng gỗ sồi cũ kỹ mà chủ nhà để lại. Nam leo lên giường, trùm chăn kín đầu, cố gắng nhắm mắt để chìm vào giấc ngủ, hy vọng bình minh sẽ đến thật nhanh.
Trong không gian tĩnh mịch, tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường trở nên rõ mồn một. Tích. Tắc. Tích. Tắc.
Sột... soạt...
Một âm thanh mới xuất hiện. Nó không phải tiếng gõ cửa. Đó là tiếng vải cọ xát, tiếng móng tay sắc nhọn cào nhẹ vào bề mặt gỗ.
Nguồn phát ra âm thanh chính là chiếc tủ quần áo ở góc phòng.
Nam nín thở, toàn thân cứng đờ. Từ từ, anh kéo mép chăn xuống, hé mắt nhìn về phía góc tối. Cánh cửa tủ quần áo, vốn đã được anh đóng chặt trước khi đi ngủ, giờ đây đang hé mở một khe nhỏ khoảng mười phân.
Từ trong bóng tối sâu thẳm của chiếc tủ, một thứ gì đó đang chuyển động.
Một bàn tay. Không, nói đúng hơn là một bàn tay khẳng khiu, dài ngoằng một cách dị dị với những ngón tay đen kịt, các khớp xương gồ ghề và móng tay dài nhọn hoắt. Bàn tay ấy từ từ thò ra ngoài, bám chặt lấy mép cửa tủ, lớp sơn gỗ cũ kỹ bị móng tay nó cào tróc, phát ra tiếng ken két ghê rợn.
Nam muốn hét lên, nhưng cổ họng anh như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Anh không thể phát ra bất kỳ một âm thanh nào. Nỗi sợ hãi tột cùng làm tê liệt mọi dây thần kinh, khiến anh bất động trên giường.
Theo sau bàn tay đó, một cái đầu từ từ nhô ra khỏi khe cửa tủ.
Đó là một bóng đen cao lớn, hình hài vặn vẹo không ra người. Khuôn mặt nó không có tai, không có mũi, không có môi. Trên nền da đen bóng như than hóa ấy, chỉ có độc một đôi mắt. Đôi mắt to tròn, không có lòng đen, rực lên thứ ánh sáng trắng dã, lạnh lẽo và đầy oán hận. Nó chăm chăm nhìn thẳng vào Nam.
Bóng đen ấy từ từ bước ra khỏi tủ. Thân hình nó cao đến mức cái đầu gần như chạm vào trần nhà. Nó di chuyển không phát ra tiếng động, mềm oặt như một bóng ma nhưng lại mang một áp lực vô hình kinh khủng. Nó tiến lại gần giường của Nam.
Khoảng cách thu hẹp dần. Năm bước. Ba bước.
Mùi tử khí, mùi của gỗ mục hòa lẫn với mùi máu tanh nồng nặc xộc thẳng vào mũi Nam. Khắp phòng ngủ giờ đây tràn ngập một thứ áp lực đen tối khiến không khí trở nên đặc quánh. Bóng đen đứng ngay cạnh mép giường, cúi rạp cái thân hình dài ngoằng của nó xuống. Đôi mắt trắng dã của nó chỉ cách mặt Nam chưa đầy mười phân.
Trong sự im lặng chết chóc, Nam nhìn thấy cái khe nứt trên khuôn mặt nó – nơi lẽ ra là miệng – từ từ ngoác rộng ra tận mang tai, để lộ những chiếc răng nhọn hoắt, xám xịt. Từ trong cái miệng sâu hoắm ấy, một giọng nói thều thào, như tiếng lá khô bị giẫm nát, vang lên thẳng vào trong đại não của anh:
"Tìm thấy ngươi rồi..."
Nam trợn ngược mắt, toàn thân co giật mạnh một cái. Ánh sáng trắng từ đôi mắt của thực thể đó nuốt chửng lấy tâm trí anh, kéo anh chìm vào một khoảng không vô tận, tối tăm và lạnh lẽo.
Sáng hôm sau, ánh nắng mặt trời rực rỡ chiếu qua khung cửa sổ ban công, hắt vào căn phòng khách.
Tiếng chuông điện thoại của Nam vang lên liên hồi trên bàn làm việc. Người quản lý dự án gọi điện để giục bản thiết kế phong thủy. Điện thoại đổ chuông hết hồi này đến hồi khác, rồi tắt lịm.
Trong phòng ngủ, chiếc giường gọn gàng, chăn màn được xếp ngăn nắp như thể chưa từng có ai nằm qua. Căn phòng trống trải, không một bóng người. Chỉ có chiếc tủ quần áo bằng gỗ sồi ở góc phòng vẫn đóng chặt.
Nếu ai đó nhìn thật kỹ vào mép cửa tủ, họ sẽ thấy vài vết cào mới, sâu hoắm vào thớ gỗ, và một chiếc khuy áo sơ mi quen thuộc của Nam bị kẹt lại ngay khe cửa. Bên trong tủ, trong khoảng tối sâu thẳm không một tia sáng nào lọt tới, một đôi mắt trắng dã đang từ từ khép lại, kiên nhẫn chờ đợi tiếng gõ cửa tiếp theo vào lúc ba giờ sáng.

