HỒN MA Ở LÂU ĐÀI TỪ CUNG LÃNH
CHƯƠNG 3: PHẬT PHÁP ĐỊNH TÂM VÀ KHÍ LẠNH TỪ CUNG (PHẦN 3/5)
Khúc mở đầu: Màn đêm buông xuống mật viện và sự cô lập của Từ Cung Lãnh
Khi tiếng chuông đồng từ chiếc đồng hồ cổ ở đại sảnh buông dài chín tiếng, tòa lâu đài Từ Cung Lãnh chính thức bị nuốt chửng bởi một màn đêm đen đặc quánh và lạnh lẽo đến rợn người. Cái lạnh của mùa đông cao nguyên Vân Nam bên ngoài vốn đã khắc nghiệt, nhưng khi tràn qua những bức tường đá rêu phong của mật viện phía sau, nó biến thành một thứ hàn khí âm ty, nhớt nháp bám chặt vào da thịt kẻ sống. Sương mù dày đặc rỉ qua các khe cửa vòm, lờ lững lờ lờ trên sàn đá xám như những dải lụa liệm người chết. Đèn dầu và đuốc thắp dọc hành lang bỗng chốc thu nhỏ ánh lửa lại, chuyển sang sắc xanh lục le lói, hắt lên vách tường những cái bóng dài ngoằn ngoèo, di động dị kỳ theo từng cơn gió quỷ.
Trong căn phòng nhỏ của mật viện, không gian im ắng đến mức có thể nghe thấy tiếng hơi thở đứt quãng, thoi thóp của hai người hầu đang nằm mê man trên giường gỗ. Thầy Tuệ Minh vẫn ngồi kiết già trên bồ đoàn đặt giữa hai chiếc giường, chiếc tích trượng chín vòng khoen dựng đứng bên cạnh tỏa ra một luồng năng lượng từ bi, che chở cho hai sinh mạng đang cận kề cái chết. Sắc mặt vị thiền sư vẫn tĩnh lặng như nước hồ thu, đôi mắt khép hờ, đôi môi khẽ mấp máy tụng niệm chú vãng sanh.
Phía góc phòng, Huyện thái phu nhân cùng hai người cháu là Hoàng Thiên Phong (chàng trai khôi ngô) và Hoàng Tuyết Mai (cô thiếu nữ thướt tha) đang ngồi co cụm bên một lò than đã sắp tàn lửa. Ba con người trần thế, dù mang danh gia tộc quyền quý, lúc này đều không giấu nổi sự kinh hoàng trước sự biến đổi dị thường của phong thủy xung quanh.
Hoàng Thiên Phong khẽ siết chặt đốc kiếm bạc, thanh âm trầm thấp trộn lẫn vẻ căm phẫn và lo lắng hỏi:
– Bạch thầy Tuệ Minh, con để ý từ lúc mặt trời lặn đến giờ, tiếng gió rít qua mái ngói mật viện cứ như tiếng người phụ nữ gào thét. Liệu có phải ả nữ quỷ kia đang tập hợp âm khí để tấn công chúng ta không? Thanh kiếm này của con từng chém đầu không biết bao nhiêu toán cướp đường, không lẽ lại bất lực trước một vong hồn oan khuất?
Thầy Tuệ Minh khẽ mở mắt, ánh nhìn bao dung nhưng nghiêm nghị hướng về phía Thiên Phong:
– A Di Đà Phật! Hoàng thí chủ mang thân phận võ tướng, dương khí cương trực, đao kiếm có thể trừ diệt kẻ ác trần gian nhưng không thể chém đứt sợi dây oán hận hàng trăm năm. Ma lực của cô gái áo trắng kia không đến từ thân xác, mà đến từ oán niệm sâu dày dưới lòng đất lạnh của lâu đài này. Tâm thí chủ càng động, sát khí càng mạnh thì càng dễ làm mồi cho ma quỷ dẫn dụ. Hãy giữ tâm bất động, đó mới là thanh bảo kiếm sắc bén nhất lúc này.
Đoạn giữa: Lời kể run rẩy của lão gia nhân và bí mật phong ấn bị phá vỡ
Đúng lúc bầu không khí đang căng thẳng tột độ, một tiếng gõ cửa khẽ khàng nhưng dồn dập vang lên: "Cộc... cộc... cộc...". Hai tên lính thị vệ gác ngoài cửa lập tức tuốt kiếm, hét lớn cảnh giác. Cánh cửa gỗ mở hé, bước vào là Lão Tống – một gia nhân già tóc bạc phơ, người duy nhất đã trông coi tòa lâu đài này từ thời chủ cũ trước khi bán lại cho gia đình Quan huyện. Lão Tống bưng một khay trà gừng bốc khói, nhưng đôi bàn tay già nua run rẩy đến mức làm các chén sứ va vào nhau kêu "lách cách" không ngừng. Gương mặt lão xám ngắt, đôi mắt đục ngầu lộ rõ sự hoảng loạn tột độ.
Lão Tống quỳ sụp xuống trước mặt Huyện thái phu nhân và Thầy Tuệ Minh, giọng nói đứt quãng, nghẹn ngào trong nước mắt:
– Phu nhân... Đại nhân... Thầy Tuệ Minh ơi, cứu mạng! Lâu đài này thật sự đã bị nguyền rủa rồi! Đêm nay, khi lão xuống hầm rượu phía dưới mật viện để lấy thêm củi than, lão lại nhìn thấy... nhìn thấy cái bóng trắng ấy đứng quay lưng lại ở góc tường tối. Ả vừa chải đầu vừa khóc, mái tóc dài chấm gót chân... Khi lão định chạy trốn, ả khẽ quay đầu lại... Ôi lạy trời Phật, ả không có mặt! Chỉ có một làn khói đen với hai đốm lửa đỏ như máu!
Hoàng Tuyết Mai nghe đến đây liền thét lên một tiếng nhỏ, vội vàng ôm lấy cánh tay của tổ mẫu, toàn thân run rẩy như chiếc lá trước gió đông. Cô gái thướt tha, kiều diễm ngày thường giờ đây mặt cắt không còn một giọt máu, giọng nói run rẩy:
– Tổ mẫu ơi... Muội muội sợ lắm... Hay là chúng ta nghe lời thầy, dời ra ngoài đại sảnh ngay đi. Nơi mật viện này âm khí lạnh lẽo quá, muội cảm giác như có ai đó đang thổi hơi lạnh ngay sau gáy mình vậy...
Huyện thái phu nhân vỗ về cháu gái, rồi nghiêm giọng hỏi Lão Tống:
– Lão Tống, lão đã ở đây nhiều năm, tại sao lúc gia đình ta mua lâu đài, lão không hề hé môi nửa lời về những chuyện kinh hoàng này? Hai người hầu cận của ta vì tò mò xông vào mật thất gầm giường của mật viện mà giờ nằm chờ chết kia, lão có biết tội của mình lớn thế nào không?
Lão Tống dập đầu sát sàn đá, khóc lóc van xin:
– Xin phu nhân bớt giận, xin đại nhân xá tội! Sự thật là thời chủ cũ, tòa lâu đài này hoàn toàn bình yên. Bởi vì ở gian mật viện này, ngay dưới bệ đá của căn phòng phía sau, có chôn một đạo bùa phong ấn bằng đồng cổ của một vị cao tăng triều trước để lại nhằm trấn áp oán khí của cô gái. Thế nhưng, nửa tháng trước, khi hai cậu hầu trẻ tuổi dọn dẹp để sửa sang lại phòng cho đại nhân, họ thấy bệ đá vướng lối nên đã tò mò dùng xà bén cạy lên, vô tình làm vỡ đạo bùa bằng đồng ấy. Kể từ ngày đó, phong ấn bị phá, nữ quỷ áo trắng thoát ra và bắt đầu gieo rắc tai ương...
Thầy Tuệ Minh nghe xong, khẽ thở dài, tay bấm một quẻ quyết rồi đứng dậy nâng tích trượng. Tiếng khoen đồng "keng... keng..." vang lên, xua tan phần nào hàn khí trong phòng. Thầy quay sang nhìn Lão Tống, giọng điệu điềm đạm nhưng chứa đựng uy lực đức hạnh:
– A Di Đà Phật! Đúng như bần tăng dự đoán, vạn sự đều có nhân duyên, phong ấn vỡ ra thì oán lực tất phải bùng phát. Lão Tống, lão hãy dẫn bần tăng đến vị trí bệ đá bị cạy phá đó. Bản tính của nhà Phật không dùng bùa chú để giam cầm vong linh vĩnh viễn, vì giam càng lâu oán hận càng sâu. Nhưng bần tăng cần xem xét lại mạch đất (phong thủy) nơi ả bỏ mạng để tìm cách lập đàn cầu siêu, hóa giải tận gốc ma lực oán hận này.
Đoạn kết Phần 3/5: Tiến vào căn phòng phong ấn vỡ và điềm báo giờ Tý
Mặc cho sự can ngăn của Huyện thái phu nhân vì lo lắng cho an nguy của vị thiền sư, Thầy Tuệ Minh vẫn kiên định tay cầm tích trượng, bước ra khỏi phòng dưới sự dẫn đường của Lão Tống. Chàng trai khôi ngô Hoàng Thiên Phong kiên quyết tuốt kiếm đi sát bên cạnh để bảo vệ thầy, hai lính thị vệ cầm đuốc đi phía sau. Đoàn người bước đi trên hành lang đá tối tăm, tiếng bước chân nện xuống nền đá lạnh vang lên những âm thanh âm u, vọng lại từ những góc khuất sâu thẳm của lâu đài.
Căn phòng đặt bệ đá cổ nằm ở cuối dãy mật viện, cánh cửa gỗ tùng dày nặng đã bị mục nát một nửa. Ngay khi bước chân qua ngưỡng cửa, ngọn đuốc trên tay lính thị vệ bất ngờ vụt tắt phụt, khói đen bốc lên nồng nặc mùi mỡ người cháy. Không gian chìm vào bóng tối hoàn toàn, chỉ còn lại ánh sáng vàng nhạt, huyền ảo phát ra từ chuỗi hạt xá lợi đeo trên cổ Thầy Tuệ Minh. Giữa phòng, bệ đá cổ đại triều trước bị cạy vỡ, nứt làm đôi, để lộ một cái hố sâu hoắm đen ngòm phía dưới gầm sàn. Từ lòng hố sâu ấy, từng luồng khí đen (oán khí sát cục) cuồn cuộn bốc lên, lạnh buốt và tanh hôi tột độ.
Lão Tống sợ hãi quỳ sụp ngoài cửa không dám bước vào. Hoàng Thiên Phong giơ cao thanh kiếm bạc, hàm răng khẽ đánh vào nhau vì cái lạnh dị thường, cất tiếng hỏi:
– Bạch thầy... nơi này âm khí nồng nặc quá. Con cảm giác như có ngàn vạn âm hồn đang gào thét dưới cái hố kia. Chúng ta phải làm gì bây giờ?
Thầy Tuệ Minh bước đến bên bệ đá nứt vỡ, gương mặt thầy vẫn bình thản, đầy lòng từ bi. Thầy đặt bàn tay trái lên vết nứt của khối đá, trầm giọng nói:
– A Di Đà Phật! Sát cục đã thành, ma lực của cô gái áo trắng đã hòa làm một với địa mạch của Từ Cung Lãnh. Ả không còn là một vong hồn thông thường nữa, mà đã hóa thành Ngạ Quỷ Chúa của vùng này. Đêm nay, khi giờ Tý điểm, ả sẽ mượn âm khí cực hạn của mùa đông Vân Nam để hiện thân đại sát tứ phương. Đao kiếm của thí chủ không thể chạm tới ả, ngược lại sẽ bị ma lực làm tổn thương tâm trí.
Thầy Tuệ Minh quay sang nhìn Thiên Phong, ánh mắt kiên định, tỏa ra uy lực của bậc chính định:
– Hoàng thí chủ, hãy mau chóng quay lại bảo vệ tổ mẫu và muội muội của thí chủ trong vòng tròn cát trắng Tam Bảo. Đêm nay, một mình bần tăng sẽ tọa thiền ngay tại bệ đá nứt vỡ này. Bần tăng sẽ dùng tấm thân áo cà sa này làm phong ấn mới, dùng dòng máu nóng đức hạnh của người tu hành để đối đầu với ma lực oán hận của ả. Hãy nhớ, dù có nghe thấy tiếng bần tăng gào thét hay tiếng lâu đài sụp đổ, tuyệt đối không ai được bước chân vào căn phòng này trước khi bình minh ló rạng!
Đúng lúc vị thiền sư vừa dứt lời, chiếc đồng hồ cổ ngoài đại sảnh bất ngờ buông hồi chuông đầu tiên của giờ Tý (12 giờ đêm). Từ dưới cái hố sâu của bệ đá, một tiếng rít dài, bén ngót và căm hờn của cô gái áo trắng vang lên, kéo theo đó là mười đầu ngón tay khẳng khiu, móng tay dài đen ngỏm, rỉ máu bắt đầu bấu chặt vào thành bệ đá, chực chờ leo lên...

