HỒN MA Ở LÂU ĐÀI TỪ CUNG LÃNH
CHƯƠNG 2: PHẬT PHÁP ĐỊNH TÂM VÀ KHÍ LẠNH TỪ CUNG (PHẦN 4/5)
Khúc mở đầu: Giờ Tý điểm và sự hiện hình trọn vẹn của oán quỷ
Khi tiếng chuông đồng rỉ sét từ đại sảnh buông tiếng cuối cùng của giờ Tý, toàn bộ cấu trúc bằng đá của lâu đài Từ Cung Lãnh khẽ rung lên một hồi bần bật, như thể một trận địa chấn âm thầm đang diễn ra dưới lòng đất lạnh. Ngay tại căn phòng phong ấn vỡ ở cuối dãy mật viện, ngọn đuốc lập lòe cuối cùng của lính thị vệ gác cửa vụt tắt hẳn, trả lại một không gian tối tăm đặc quánh. Thế nhưng, bóng tối ấy không kéo dài lâu. Từ dưới lòng hố sâu hoắm của bệ đá cổ bị nứt, một làn sương mù màu đỏ thẫm như máu tươi bắt đầu rỉ ra, cuồn cuộn bốc lên cao rồi lan tỏa khắp sàn nhà, biến căn phòng thành một bể ảo ảnh rùng rợn.
Mười đầu ngón tay khẳng khiu, móng vuốt dài đen ngỏm và rỉ máu bấu chặt vào thành đá ban nãy giờ đây lực mạnh kéo theo cả một thân ảnh trồi lên. Đó là một cô gái mặc bộ đại y màu trắng, nhưng vạt áo đã rách nát, loang lổ những vết ố vàng của thời gian và vết máu khô đen kịt. Mái tóc của ả dài rũ rượi, xõa tung che kín cả khuôn mặt, chỉ để lộ ra hai hốc mắt trống rỗng không có con ngươi, bên trong rực lên hai đốm lửa đỏ ngầu như hai hòn than đang cháy từ tầng địa ngục.
Ả lơ lửng giữa không trung, thân hình không có trọng lượng, đôi bàn chân gầy guộc quắp lại, từ người ả tỏa ra một thứ ma lực oán hận kinh hồn bạt vía, ép xuống khiến các bức tường gạch xung quanh bắt đầu nứt rạn kêu "rắc... rắc...".
Thầy Tuệ Minh vẫn ngồi kiết già bất động trên chiếc bồ đoàn bằng cói, tấm áo cà sa xám tro khẽ bay lật phật trước luồng quỷ phong đang gầm rú. Sắc mặt vị thiền sư không một chút gợn sóng sợ hãi, tay trái đặt trên gối thủ ấn Vô Úy, tay phải dựng đứng cây tích trượng chín vòng khoen. Chuỗi hạt xá lợi trên cổ thầy bộc phát ra một vòng hào quang màu vàng thuần khiết, tạo thành một lá chắn vô hình bán kính ba thước, ngăn cách hoàn toàn thứ hàn khí tanh nồng mùi tử khí bên ngoài không cho xâm phạm vào thân thể.
Oán quỷ áo trắng xoay nửa vòng trên không trung, mái tóc dài quét qua mặt đất rít lên những tiếng "xoèn xoẹt" ghê rợn. Từ trong hốc miệng đen ngỏm của ả, một giọng nói lanh lảnh, sắc bén như dao cạo, mang theo sự căm hờn thấu tận trời xanh vang lên, dội vào tai vị thiền sư:
– Ha ha ha... Một tên hòa thượng trẻ tuổi, tu vi chưa đầy nửa đời người mà dám vâng mệnh lão lừa trọc chùa Phật Linh xuống đây nộp mạng sao? Trăm năm qua, những kẻ bước vào Từ Cung Lãnh này đều phải làm mồi cho oán hận của ta. Đao kiếm triều đình không sợ, bùa chú đạo sĩ không màng, ngươi lấy cái gì để cản bước chân ta đại sát cái gia tộc quan huyện khốn khiếp kia? Mau cút đi, bằng không ta sẽ róc thịt, hút cạn tủy xương của ngươi ngay trong đêm nay!
Đoạn giữa: Cuộc đối đầu bằng Thần Chú Thủ Lăng Nghiêm và quỷ ảnh biến hóa
Thầy Tuệ Minh khẽ mở bừng tuệ nhãn, ánh nhìn của thầy chứa đựng một sự bao dung vô lượng nhưng cũng đầy uy lực chính trực của nhà Phật. Thầy khẽ thở nhẹ một hơi, thanh âm trầm ấm, vang vọng như tiếng chuông đại hồng chung phá tan không gian u ám:
– A Di Đà Phật! Thiện tai, thiện tai! Hương linh tích tụ oán hận trăm năm, vốn dĩ là người bị hại oan khuất từ triều đại trước, đáng lý ra phải nương nhờ cửa Phật để tiêu trừ nghiệp chướng, sớm ngày siêu sinh về cõi lành. Cớ sao lại để bản ngã chìm đắm vào tà ma, hóa thành ngạ quỷ sát sinh, làm hại đến mạng sống của những chúng sinh vô tội đời nay? Nhân quả tuần hoàn, oán oán báo phục biết bao giờ mới dứt? Đêm nay bần tăng ngồi đây không phải để tiêu diệt ngươi, mà là để dùng chính định Phật gia khai ngộ cho tâm ma của ngươi thoát khỏi bể khổ!
Nữ quỷ áo trắng rú lên một tiếng chói tai, ma lực bùng phát làm toàn bộ các ô cửa gỗ của mật viện vỡ vụn thành trăm mảnh. Ả không thèm nghe lời giáo hóa, điên cuồng lao xuống, mười đầu ngón tay vuốt nhọn hoắt chực chém thẳng vào đầu vị thiền sư.
Ngay trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Thầy Tuệ Minh hai tay chắp chặt trước ngực, bắt đầu trì tụng Thần Chú Thủ Lăng Nghiêm bằng tiếng Phạn cổ – vị vua của các bài chú phá trừ tà ma ngoại đạo. Giọng tụng kinh của thầy không hề vội vã, mỗi một âm tự "Tát đát tha, tô già đa gia, a ra ha đế, tam miệu tam bồ đà tỏa..." phát ra đều mang theo một sức nặng ngàn cân, chấn động cả tòa lâu đài đá.
Chiếc tích trượng bách tuế đặt cạnh thầy tự động rung lên dữ dội, chín vòng khoen đồng va vào nhau tạo nên những tiếng "BOONG... BOONG... BOONG..." liên hồi, mỗi tiếng vang lên đều bắn ra một luồng sóng ánh sáng vàng rực rỡ gạt văng các vạt áo trắng đầy quỷ khí của ả ra xa.
Thấy không thể chạm vào thân thể vị thiền sư, oán quỷ áo trắng bắt đầu thay đổi chiến thuật. Ảo ảnh bể máu trong phòng biến đổi, tạo nên những cảnh tượng vô cùng kinh hoàng. Hiện lên trước mắt Thầy Tuệ Minh là hình ảnh vị phó tướng triều trước bị chém đầu, máu chảy thành sông, tiếng kêu khóc thảm thiết của người già, trẻ nhỏ vang lên bên tai. Tiếp theo đó, khuôn mặt rũ rượi của nữ quỷ bất ngờ biến hóa thành hình dáng của Huyện thái phu nhân, rồi đến khuôn mặt xinh đẹp, thướt tha của Hoàng Tuyết Mai đang khóc lóc, van xin:
– Thầy Tuệ Minh ơi, cứu con với! Con lạnh quá, con bị quỷ bắt xuống hố sâu rồi... Thầy mau buông bỏ tích trượng, bước xuống đây cứu con...
Đây là chiêu bài Ma âm dụ dỗ, đánh vào lòng trắc ẩn và sự dao động tâm trí của người tu hành. Nếu Thầy Tuệ Minh chỉ cần khởi sinh một niệm lòng thương hại sai lầm hay một chút bất an, vòng hào quang bảo vệ sẽ lập tức tan vỡ, và ma lực oán quỷ sẽ thừa cơ nuốt chửng linh hồn thầy.
Thế nhưng, tâm thế của một bậc chân tu đã qua trăm vạn giờ thiền định tại chùa Phật Linh hoàn toàn bất động. Đôi mắt thầy vẫn khép hờ, dòng mật chú Lăng Nghiêm trên môi càng tụng càng nhanh, năng lượng chính định phát ra càng lúc càng dày đặc, biến căn phòng mật viện tối tăm thành một vùng đất Phật sáng ngời, ép chặt quỷ ảnh áo trắng khiến ả không thể tiến thêm một bước.
Đoạn kết Phần 4/5: Đòn phản phệ của Phật pháp và lời tự sự căm hờn của vong hồn
Trận chiến kéo dài ròng rã suốt nửa canh giờ giữa đêm đông Vân Nam. Càng về cuối giờ Tý, thần lực của bài chú Lăng Nghiêm kết hợp với giới hạnh thanh tịnh của Thầy Tuệ Minh bắt đầu chiếm thế thượng phong. Luồng khói đen oán khí sát cục bao bọc xung quanh lâu đài Từ Cung Lãnh bị ánh sáng vàng rực rỡ của Phật pháp đẩy lùi, thu hẹp dần rồi dồn ép nữ quỷ áo trắng trở lại sát bệ đá cổ nứt vỡ.
Thầy Tuệ Minh bất ngờ đưa tay phải cầm lấy cây tích trượng, dùng lực dậm mạnh xuống sàn đá một tiếng "RẦM!". Luồng năng lượng cực đại từ chuỗi hạt xá lợi bắn thẳng vào ngực oán quỷ, khiến ả rú lên một tiếng đau đớn, toàn bộ quỷ khí màu đỏ máu tan biến sạch sẽ, ngã quỵ sụp xuống mặt đất đá lạnh lẽo.
Ả không còn bay lơ lửng nữa, mái tóc dài xõa ra hai bên, để lộ khuôn mặt thật của một cô gái trẻ tuổi đôi mươi, dung mạo vốn dĩ rất xinh đẹp nhưng lúc này đầy những vết sẹo do dây thừng thắt cổ và những giọt nước mắt bằng máu đen rỉ ra từ khóe mắt. Ả nhìn Thầy Tuệ Minh bằng ánh nhìn đầy u uất, căm hận nhưng xen lẫn sự bất lực, giọng nói không còn lanh lảnh ma quái nữa mà trở lại tiếng khóc nghẹn ngào của một người con gái chịu oan ức thấu trời:
– Tại sao... Tại sao các người là nhà sư đại diện cho Phật pháp, luôn nói lời từ bi cứu khổ cứu nạn, mà lại đi trợ giúp cho cái gia tộc quan huyện khốn khiếp kia? Các người có biết trăm năm trước, gia đình ta đã bị thảm sát oan uổng thế nào ngay tại mảnh đất này không? Vị tướng quân triều trước ép tử gia đình ta, chính là tổ tiên của cái lão Quan huyện Hoàng đại nhân hiện tại! Nhân quả của bọn họ đến ngày phải trả mạng, ta đòi mạng của họ thì có gì là sai? Tại sao Phật pháp lại ngăn cản ta đòi lại công lý cho chính mình?
Nghe đến lời tự sự chấn động này, Thầy Tuệ Minh khẽ biến sắc, bàn tay giữ tích trượng khẽ khựng lại một nhịp. Hóa ra, nguồn gốc oán khí sát cục của lâu đài Từ Cung Lãnh không đơn thuần là một vong hồn ngẫu nhiên, mà nó trói buộc một sợi dây nghiệp lực kéo dài xuyên suốt trăm năm giữa tổ tiên của Quan huyện Hoàng đại nhân và vong hồn cô gái áo trắng này.
Vừa lúc đó, từ phía cửa vòm đổ nát, tiếng bước chân dồn dập chạy tới. Quan huyện Hoàng đại nhân cùng cậu con trai Hoàng Thiên Phong, tay cầm đuốc và kiếm, vì lo lắng cho an nguy của thầy nên đã không mến vương pháp, phá vỡ lời dặn ban đầu mà xông vào mật viện...

