HỒN MA Ở LÂU ĐÀI TỪ CUNG LÃNH
CHƯƠNG 2: PHẬT PHÁP ĐỊNH TÂM VÀ KHÍ LẠNH TỪ CUNG (PHẦN 5/5)
Khúc mở đầu: Cuộc đối chất nhân quả bàng hoàng giữa đêm đông
Cánh cửa gỗ tùng đổ nát của mật viện bị đẩy mạnh, tiếng vó ngựa và bước chân dồn dập lúc ban chiều giờ đây nhường chỗ cho sự bàng hoàng tột độ khi Quan huyện Hoàng đại nhân cùng cậu con trai Hoàng Thiên Phong xông vào. Ánh lửa từ ngọn đuốc trên tay lính thị vệ hắt lên vách đá xám, soi rõ cảnh tượng một vị thiền sư đang tĩnh tọa giữa vòng hào quang xá lợi vàng rực, đối diện với một nữ quỷ áo trắng đang quỳ sụp dưới đất, nước mắt bằng máu đen vẫn không ngừng tuôn rơi từ hai hốc mắt trống rỗng. Lời cáo buộc đanh thép, đau đớn của vong hồn về thảm án triều trước vẫn còn vang vọng, vương vất giữa những làn khói đen oán khí sát cục chưa kịp tan hết.
Quan huyện Hoàng đại nhân đứng chết lặng ngay ngưỡng cửa, thanh đuốc trên tay khẽ chao đảo khiến những cái bóng trên tường nhảy múa dị kỳ. Gương mặt ông – một vị quan vốn dĩ dạn dày sương gió chốn quan trường, xử lý biết bao vụ án gai góc – lúc này lại biến đổi từ sắc thái kinh ngạc sang tái mét, rồi dần ngả sang một nỗi đau đớn, tự trách sâu thẳm. Ông nhìn nữ quỷ, rồi nhìn sang Thầy Tuệ Minh, giọng nói run rẩy không còn giữ được vẻ nghiêm nghị thường ngày:
– Thầy... Thầy Tuệ Minh... Những lời yêu nghiệt này vừa nói... liệu có phải là sự thật? Tổ tiên của dòng họ Hoàng ta... thực sự đã gây ra huyết hải thâm thù, thảm sát cả gia quyến người khác ngay tại mảnh đất này sao?
Thầy Tuệ Minh khẽ thở dài một tiếng Di Đà, tay thu lại thế ấn, chậm rãi đứng dậy. Chiếc tích trượng chín vòng khoen trên tay thầy khẽ động, phát ra tiếng "keng..." thanh thoát để giữ cho tâm trí của những người trần thế có mặt trong phòng không bị ma lực oán hận làm cho điên loạn. Thầy nhìn Quan huyện bằng ánh mắt bao dung, chậm rãi lên tiếng:
– A Di Đà Phật! Hoàng đại nhân, nhân quả ba đời không sai một ly, tơ hào không chệch. Sổ bạ cổ của chùa Phật Linh ghi chép rất rõ, vị tướng quân triều trước trấn thủ vùng đất này chính là cụ tổ bốn đời của đại nhân. Vong hồn cô gái này tên là Thẩm Nhã Yên, con gái của vị phó tướng năm xưa. Nghiệp lực oán hận kéo dài trăm năm, nay duyên sự đưa đẩy gia đình đại nhân mua lại đúng tòa lâu đài này để cư ngụ, chính là để nhân quả tìm về gặp nhau, đòi lại món nợ máu năm xưa vậy.
Đoạn giữa: Sự sám hối của Quan huyện và lòng đại từ đại bi của Phật gia
Nghe đến đây, Hoàng Thiên Phong khẽ rùng mình, thanh kiếm bạc trên tay chàng run lên bần bật. Chàng nhìn nữ quỷ Thẩm Nhã Yên, sát khí hung hăng lúc ban đầu hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một cảm giác trống rỗng và tội lỗi đè nặng lên bờ vai khôi ngô. Chàng trai trẻ quay sang nhìn phụ thân, thốt lên nghẹn ngào:
– Phụ thân... chuyện này... chúng ta phải làm sao đây? Hóa ra bao lâu nay, tiếng khóc than ai oán lúc nửa đêm là do tội ác của tổ tiên chúng ta để lại. Muội muội Tuyết Mai và tổ mẫu ở ngoài sảnh nếu biết chuyện này, làm sao có thể sống yên ổn được nữa?
Quan huyện Hoàng đại nhân nhắm mắt lại, hai dòng lệ già nua khẽ lăn dài trên gò má phong sương. Ông không dùng vương pháp để trấn áp, không dùng chính khí quan trường để ngụy biện. Bản tính chính trực, thanh liêm của một vị quan mẫu mực đã giúp ông đưa ra một quyết định dũng cảm. Hoàng đại nhân quỳ sụp xuống sàn đá lạnh lẽo, hướng về phía vong hồn Thẩm Nhã Yên, chắp hai tay trước ngực, cúi đầu sát đất:
– Thẩm tiểu thư! Bản quan là Hoàng Quốc An, hậu duệ đời thứ tư của Hoàng gia. Hôm nay đứng trước vong linh của tiểu thư, bản quan không dám dùng luật pháp triều đình đời nay để che đậy tội ác đời trước. Tổ tiên ta lỗi lầm, nợ máu chất chồng, khiến tiểu thư phải chịu cảnh treo cổ oan ức, linh hồn cô độc lạnh lẽo suốt trăm năm trong tòa lâu đài Từ Cung Lãnh này. Tội nghiệt ấy, hậu duệ như ta nguyện gánh chịu. Nếu tiểu thư muốn đòi mạng, bản quan nguyện dùng cái chết của mình để xóa nhòa huyết hải thâm thù, chỉ xin tiểu thư từ bi buông tha cho mẫu thân già yếu, đứa con gái ngây thơ và các gia nhân vô tội trong phủ!
Chứng kiến cảnh vị Quan huyện thất phẩm quyền uy quỳ sụp dưới chân mình chân thành sám hối, ma lực oán quỷ của Thẩm Nhã Yên bất ngờ dao động dữ dội. Làn khói đen oán khí sát cục cuồn cuộn xung quanh ả khẽ loãng ra, hai đốm lửa đỏ ngầu trong hốc mắt giảm bớt phần hung bạo, lộ ra một sự bàng hoàng, ngơ ngác. Ả đã chuẩn bị tinh thần để đối đầu với đao kiếm, bùa chú, nhưng ả chưa bao giờ chuẩn bị để đối diện với một sự sám hối chân thành và chính trực đến thế. Tiếng rít gào ma quái của ả dần biến thành những tiếng nấc nghẹn ngào, ai oán của một thiếu nữ yếu ớt.
Lúc này, Thầy Tuệ Minh bước lên, tấm áo cà sa xám tro tỏa ra ánh sáng ấm áp sưởi ấm cho cả căn phòng giữa mùa đông Vân Nam giá rét. Thầy nâng cây tích trượng bách tuế, nhẹ nhàng đặt chuôi trượng lên vết nứt của bệ đá cổ, trầm giọng tụng bài Kinh Từ Bi Thủy Sám và chú vãng sanh. Thanh âm của thầy như dòng nước cam lộ mát lành, len lỏi vào từng thớ đá, xoa dịu vết thương trăm năm của linh hồn oan khuất:
– A Di Đà Phật! Thẩm hương linh, oan gia nên giải không nên kết. Tổ tiên Hoàng đại nhân gieo nhân ác thì đã phải nhận quả báo ở các tầng địa ngục từ lâu. Đại nhân đời nay là bậc thanh liêm, chính trực, không hề biết đến thảm án năm xưa nhưng vẫn sẵn sàng quỳ xuống nhận lỗi. Ngươi hành hạ gia nhân, giết hại người sống, chỉ khiến tội nghiệp của ngươi càng thêm sâu dày, vĩnh viễn bị giam cầm trong thân xác ngạ quỷ dữ tợn, chịu cái lạnh thấu xương của Từ Cung Lãnh này. Hãy nhìn vào ánh sáng của Tam Bảo, buông bỏ dao đồ, buông bỏ oán hận để linh hồn được sưởi ấm, quay về với vòng tay từ bi của chư Phật mà đi đầu thai chuyển kiếp!
Đoạn kết Phần 5/5: Bình minh Từ Cung Lãnh và sự siêu thoát của linh hồn
Tiếng kinh chú vãng sanh của Thầy Tuệ Minh càng lúc càng vang vọng, hòa quyện với lòng chân thành sám hối của Quan huyện Hoàng đại nhân tạo nên một sức mạnh chuyển hóa tâm linh vô cùng vĩ đại. Nữ quỷ Thẩm Nhã Yên nhìn sâu vào ánh sáng vàng thuần khiết phát ra từ chuỗi hạt xá lợi của vị thiền sư, rồi nhìn lại vị quan huyện đang quỳ dưới đất. Oán niệm tích tụ hàng trăm năm giống như một tảng băng gặp ánh mặt trời, bắt đầu tan chảy thành những giọt nước.
Ả khẽ cúi đầu trước Thầy Tuệ Minh, hai bàn tay khẳng khiu rỉ máu dần trở lại làn da trắng ngần, mịn màng của một thiếu nữ triều trước. Gương mặt ả lúc này hiện lên một nụ cười thanh thản, nhẹ nhàng chưa từng có, giọng nói trong trẻo như tiếng khánh đồng vang lên:
– A Di Đà Phật... Trăm năm qua, đây là lần đầu tiên có người sưởi ấm cho linh hồn lạnh lẽo của ta, có người chịu quỳ xuống nhận lỗi cho những oan ức mà ta phải gánh chịu. Lòng từ bi của Phật pháp và sự chính trực của Hoàng đại nhân đã giúp ta thức tỉnh. Ta buông bỏ... Ta không đòi mạng nữa... Xin thầy dẫn lối cho ta về chốn bình an...
Nói đoạn, thân ảnh áo trắng của Thẩm Nhã Yên dần dần hóa thành ngàn vạn đốm sáng màu vàng nhạt, lấp lánh như những ánh sao đêm, rồi bay lượn một vòng quanh mật viện trước khi tan loãng vào khoảng không gian cao vút, chính thức siêu thoát khỏi cõi hồng trần lầm lạc.
Cùng lúc đó, làn khói đen oán khí sát cục bao phủ tòa lâu đài bỗng chốc tan biến sạch sẽ. Từ phía cửa sổ vòm vỡ nát, những tia nắng bình minh đầu tiên của một ngày mới bắt đầu ló rạng phía chân trời núi tuyết Vân Nam, chiếu rực rỡ vào phòng, xua tan hoàn toàn thứ khí lạnh âm ty tanh nồng mùi tử khí.
Ở hai chiếc giường bên cạnh, hai người hầu cận đang mắc trọng bệnh bất ngờ mở mắt tỉnh dậy, sắc mặt xám ngắt ban nãy giờ đây hồng hào trở lại, đường gân máu đen trên cánh tay hoàn toàn biến mất. Họ ngồi bật dậy, ngơ ngác nhìn xung quanh rồi vội vàng bước xuống giường quỳ lạy Thầy Tuệ Minh và Quan huyện:
– Lạy trời Phật... Chúng con sống lại rồi! Cơn ác mộng đã qua rồi! Cảm ơn Thầy, cảm ơn Đại nhân cứu mạng!
Thầy Tuệ Minh khẽ mỉm cười, đỡ Quan huyện Hoàng đại nhân đứng dậy, chiếc tích trượng đồng khẽ rung lên một tiếng giòn giã đón chào ngày mới:
– A Di Đà Phật! Chúc mừng Hoàng đại nhân và gia tộc đã đi qua nạn kiếp. Sát cục lâu đài Từ Cung Lãnh từ nay chính thức được hóa giải, trả lại sự yên bình, hanh thông cho phong thủy nơi này. Nhân quả tuần hoàn, thiện ác hữu báo, lòng chính trực và sám hối của đại nhân chính là phương thuốc thần hiệu nhất phối hợp với Phật pháp đêm nay.
Quan huyện cùng con trai Hoàng Thiên Phong chắp tay bái tạ vị thiền sư trẻ tuổi đức cao vọng trọng, lòng tràn đầy sự kính ngưỡng đối với uy lực và lòng đại từ đại bi của Phật giáo. Cơn bão tuyết mùa đông Vân Nam ngoài kia đã ngưng, trả lại một bầu trời trong xanh, rực rỡ ánh bình minh cho tòa lâu đài cổ.

