CHƯƠNG 6: HỶ SỰ MÔN ĐÌNH VÀ ÁO CÀ SA PHỤC THỂ (PHẦN 5/6)

Huang
0

 Khúc mở đầu: Làn sương mù tan biến và bóng ma giang hồ xuất hiện

Sau đêm đại đàn tràng Chánh Pháp - Vương Pháp phát chẩn cứu tế chúng sinh đầy viên mãn, bầu trời phủ thành Vân Nam dường như có phần ấm áp hơn. Cái lạnh buốt giá của mùa đông cao nguyên phương Nam bớt phần ngột ngạt, những tia nắng mai rực rỡ lướt qua rặng thông già, rọi thẳng vào những hàng hiên vòm đá cổ kính của lâu đài Từ Cung Lãnh. Hàng ngàn bách tính nghèo khổ sau khi nhận được bao gạo, tấm áo bông từ tay cô con gái thướt tha Hoàng Tuyết Mai và Đô thống Lê Trung Kiên đã đồng loạt xuống núi, để lại sự tĩnh lặng và trang nghiêm vốn có cho vùng đồi cao phía bắc. Phúc trạch của dòng họ Hoàng lúc này đang đạt đến độ vượng phát tột cùng nhờ lòng thành kính hướng Phật và hành thiện tích đức vĩ đại.
Thế nhưng, quy luật âm dương của trời đất luôn vận hành theo những đồ hình thần bí bí ẩn. Nơi nào dương khí bộc phát mạnh mẽ nhất, thì nơi đó bóng tối của sự đố kỵ, lòng tham si mê cũng sẽ tìm cách len lỏi vào. Vào buổi trưa ngày hôm sau, khi màn sương mù mùa đông vừa tan biến hoàn toàn, một thân ảnh lầm lũi, mang theo chiếc quạt nan rách nát và một tấm vải điều vẽ hình bát quái tiên tri bắt đầu xuất hiện, lảng vảng quanh khu vực cổng thành rỉ sét của lâu đài.


Người này chính là Hồng Tri Dũng – một gã thầy bói phong thủy giang hồ nổi tiếng khắp vùng biên viễn về sự mưu mô, xảo trá và tâm địa rắn độc. Hồng Tri Dũng trạc tuổi ngũ tuần, thân hình thấp bé, gầy gộc nhưng đôi mắt ti hí của lão lại sắc sảo, luôn đảo liên tục như mắt chim ưng, toát lên vẻ lọc lõi của kẻ quanh năm lừa gạt nhân gian. Lão mặc một bộ trường bào màu xám tro rách nát cố tình làm giả vẻ nghèo khổ, vai đeo một chiếc tráp gỗ mục mạc.
Thế nhưng, khác với những gã thầy bói toán thông thường, Hồng Tri Dũng thực chất là một kẻ am tường sâu sắc về địa mạch long thần và phong thủy tà thuật hắc ám. Lão vốn là đệ tử tục gia ngoại môn của một giáo phái huyền môn thoái hóa triều trước, suốt nửa đời người lang bạt giang hồ chỉ để săn tìm một thứ duy nhất: những báu vật tà pháp cổ xưa bị chôn vùi dưới lòng đất lạnh.
Đoạn giữa: Manh mối từ dòng tà khí và thủ đoạn che mắt hệ thống lính thị vệ
Hành trình dẫn lối Hồng Tri Dũng tìm đến lâu đài Từ Cung Lãnh không phải là sự tình cờ. Vào đêm hôm trước, khi Thầy Tuệ Minh rải nước cam lộ khai mở đàn Đại Thí Thực cô hồn bên vách đá phía tây, dòng năng lượng tâm linh cực đại luân chuyển phong thủy đã vô tình kích hoạt một nhịp tim nhỏ của quỷ dữ sâu dưới lòng đất hơn mười thước. Cuốn sách cổ bằng da người bọc gáy Mật Thư Triệu Hồn Phạn Kinh và những mảnh vỡ của Miếng Ngọc Rồng Hắc Ám (Hắc Long Ngọc) bị đất đỏ phủ lấp năm xưa đã bộc phát ra một luồng tà khí nhỏ như sợi chỉ rỉ lên mặt đất. Luồng hắc khí ấy mắt thường không thể nhìn thấy, nhưng chiếc kim từ tính hắc hỏa giấu sâu bên trong tráp gỗ của Hồng Tri Dũng đã lập tức rung lên điên cuồng bần bật, chỉ thẳng hướng về phía lâu đài.
Đứng trước bức tường thành đá xám phía tây, Hồng Tri Dũng khẽ giơ chiếc quạt nan che nửa mặt, đôi mắt ti hí nheo lại đầy độc địa. Lão nhìn chằm chằm vào khoảng đất đỏ phẳng lặng – nơi từng là lăng mộ cổ bị cạy phá của ác tăng Tuệ Hải – thầm kinh ngạc vạn phần:
– Ôi trời đất ơi! Sợi chỉ khói đen oán khí này... quả đúng là tà lực gọi vong triều trước! Nghe nói tám năm trước, gã ác tăng Tuệ Hải ngu ngốc chết dưới hố sâu kia chắc chắn đã để lại báu vật. Cuốn mật thư da người và miếng ngọc rồng hắc ấn không hề bị lửa Tam Muội thiêu rụi, bọn chúng vẫn nằm yên dưới nền đất này! Đây chẳng phải là cơ duyên tột bậc để Hồng Tri Dũng ta khôi phục lại tuệ trí tà thuật, xưng hùng xưng bá giang hồ sao?
       
Thế nhưng, lâu đài Từ Cung Lãnh lúc này đang được canh giữ vô cùng nghiêm ngặt bởi đội trưởng lính thị vệ A Hùng cùng hàng chục cận vệ tinh nhuệ, tay luôn đặt sẵn trên đốc kiếm bạc. Để che mắt họ, Hồng Tri Dũng lập tức dùng đến thủ đoạn xảo trá nhất của mình. Lão gõ mạnh chiếc gậy tre xuống thềm đá rồng, lớn tiếng xướng lên những lời tiên tri huyền bí, giọng nói oang oang vang vọng khắp khoảng sân:
– Long thần rạn nứt, dương cực sinh âm! Lâu đài Từ Cung Lãnh tuy có đại hỷ môn đình, vương khí ngút trời, nhưng địa mạch long thần phía tây lại có điềm báo đại nạn huyết quang mười năm sáu năm tới! Nếu không có bậc cao nhân am tường huyền môn đo đạc, điều hòa lại long mạch đất đai, e rằng gia tộc dòng họ Hoàng sẽ phải đối mặt với đại sát cục kinh hoàng!
Đoạn kết Phần 5/6: Sự bất cẩn của Quan huyện và âm mưu đếm ngược thời gian
Tiếng la hét dõng dạc đầy kinh dị của lão thầy bói giang hồ lập tức thu hút sự chú ý của Quan huyện Hoàng đại nhân lúc này đang cùng cậu con trai Hoàng Thiên Phong (người phó tướng vừa được thăng chức Phó chỉ huy cấm quân triều đình) bước ra hiên vòm đại sảnh. Nghe đến hai chữ "địa mạch phía tây" và lời cảnh báo trùng khớp với lời dặn thần bí của Thầy Tuệ Minh ngày hôm trước, Hoàng đại nhân khẽ biến sắc, chân mày chau lại nhìn gã thầy bói nghèo khổ phía dưới.
Hoàng Thiên Phong khẽ siết chặt chuôi kiếm bạc đã được đúc lại, ánh mắt quắc thước đầy cảnh giác, nghiêm giọng quát lớn:
– Gã thầy bói giang hồ kia! Dám ở trước cổng lâu đài của quan triều đình buông lời tà mị dọa dẫm bách tính sao? Thị vệ đâu, mau bắt lấy lão tống vào ngục phủ thành cho ta!
Hợp thời, Hồng Tri Dũng không hề sợ hãi vương pháp, lão lập tức quỳ sụp xuống sàn đá, chắp hai tay trước ngực giả vờ khóc lóc van xin, nhưng đôi mắt hẹp dài khẽ liếc qua khu đất đỏ phía tây đầy mưu mô:
– Đại nhân xá tội, Phó chỉ huy đại nhân xá tội! Bản chức Hồng Tri Dũng chỉ là kẻ hành tẩu huyền môn, thấy phong thủy lâu đài có điều khuất tất nên lòng nhân từ trỗi dậy muốn hiến kế bảo vệ dòng họ Hoàng mà thôi. Nếu đại nhân không tin, bản chức xin được ở lại lán trại của phu phu bên ngoài cổng thành trong vòng ba ngày, tự tay dùng la bàn đo đạc long mạch phía tây để chứng minh lời nói. Bản chức quyết không xin một đồng bạc trắng nào của đại nhân!
Vì trân trọng các tu sĩ, lại nghĩ gã thầy bói nghèo khổ này không mang thân thủ võ nghệ, không thể làm hại được hệ thống thị vệ trùng điệp của lâu đài, Quan huyện Hoàng đại nhân sau một lát trầm ngâm đã đưa ra một quyết định bất cẩn. Ông xua tay bảo Thiên Phong hạ kiếm xuống, rồi khẽ thở dài nói:
– Thôi được! Ta cho phép ngươi ở lại lán trại ngoài cổng thành ba ngày để xem xét phong thủy bờ tường ngoài. Nhưng hãy nhớ lời dặn nghiêm ngặt của Thầy Tuệ Minh chùa Phật Linh: Tuyệt đối không được cho phép bất kỳ ai bước chân vào hay đào bới khu đất đỏ phía tây bên trong lâu đài. Nếu ngươi dám động vào một viên đá nơi đó, vương pháp triều đình quyết không tha mạng ngươi!
Hồng Tri Dũng dập đầu tạ lễ, nụ cười độc ác ẩn hiện chớp nhoáng nơi khóe miệng già nua. Lão khẽ liếm môi, ánh mắt ti hí nhìn về phía nền đất đỏ phẳng lặng. Quyết định cho phép lão lưu lại ngoại thành của Quan huyện đã vô tình mở toang cánh cửa địa ngục. Hạt mầm đại họa mười năm sau ở Chương 7 chính thức được gieo xuống từ giây phút này, khi Hồng Tri Dũng bắt đầu lén lút chế tạo các công cụ đào ngầm trong đêm tối, âm thầm chuẩn bị cho cuộc khai quật cuốn mật thư da người và ngọc rồng hắc ấn đầy kinh hoàng...

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Đăng nhận xét (0)
3/related/default