CHƯƠNG 6: HỶ SỰ MÔN ĐÌNH VÀ ÁO CÀ SA PHỤC THỂ (PHẦN 6/6)

Huang
0

 Khúc mở đầu: Tiệc hỷ tàn, dương khí rút đi và cuộc phân ly vương triều

Khi những hồi chuông đồng từ chiếc đồng hồ cổ ngoài đại sảnh buông dài báo hiệu kỳ nghỉ hỷ sự tám ngày đã kết thúc trọn vẹn, bầu không khí náo nhiệt, tràn ngập sắc đỏ lồng đèn của lâu đài Từ Cung Lãnh cũng dần lắng xuống, trả lại sự tịch mịch hoài cổ vốn có. Ngày hôm nay, sương mù của mùa đông Vân Nam giăng dày đặc như những dải lụa trắng quấn chặt lấy bệ đá cổng thành. Thớt hắc mã chiến của Hoàng Thiên Phong cùng đoàn xe ngựa vương giả của đức Tể tướng, Thống tướng đại công tử và vợ chồng tiểu thư thướt tha Hoàng Tuyết Mai – Đô thống Lê Trung Kiên đã chỉnh tề dàn trận trước cổng dinh thự, sẵn sàng cho chuyến hành trình vạn dặm trở về kinh kỳ nhậm chức chốn trung ương triều đình.
Cuộc phân ly này mang một quy mô vô cùng trọng đại chốn quan trường, mang đi niềm vinh dự tối cao của dòng họ Hoàng nhưng cũng đồng thời tước đi luồng dương khí hộ vệ mạnh mẽ nhất của tòa lâu đài đá cổ kính. Cùng một lúc, cả hai vị võ tướng đại tài mang mệnh sát phạt, uy vũ tướng môn là Lê Trung Kiên và Hoàng Thiên Phong đều phải rời xa phủ thành. Dương khí ngút trời vốn dĩ dùng để鎮 áp phong thủy hắc ám của Từ Cung Lãnh bỗng chốc rút đi quá nửa, khiến các bức tường đá xám như khẽ rùng mình một cái âm thầm giữa cơn gió lạnh.


Quan huyện Hoàng đại nhân đứng tiễn biệt gia quyến nơi bậc thềm đá, mái tóc bạc trắng bay lật phật dưới gió đông. Ông siết chặt tay con trai và con rể, gương mặt gầy gộc hằn sâu nỗi lo âu nhưng vẫn giữ sự đĩnh đạc của bậc phụ mẫu chi dân, trầm giọng dặn dò:
– Thiên Phong, Trung Kiên, Tuyết Mai! Các con lên kinh kỳ gánh vác việc giang sơn vương pháp, hãy luôn đồng lòng hiệp lực, làm những vị quan thanh liêm chính trực để không hổ danh Hoàng gia ta. Chuyện ở lâu đài đã có vương khí triều đình và lòng hướng Phật của ta canh giữ, các con không cần phải lo lắng bận tâm. Mau lên đường đi, kẻo trễ giờ lành!
Tuyết Mai thướt tha trong bộ áo choàng lông thú khẽ vén rèm xe khóc tiễn biệt tổ mẫu và mẫu thân, còn Thiên Phong dứt khoát thúc cương, dẫn đầu đoàn cấm quân phi nước đại vào màn sương mù dày đặc. Tiếng nhạc ngựa và vó ngựa chiến dồn dập thưa dần rồi mất hút hoàn toàn, trả lại cho tòa lâu đài một khoảng không gian trống vắng, âm u đến lạnh người. Bản thân cấu trúc thành cổ lúc này chỉ còn lại vị Quan huyện già yếu cùng hệ thống lính thị vệ gác cửa – một kẽ hở phong thủy hoàn hảo mà gã thầy bói tà ác Hồng Tri Dũng đang kiên nhẫn chờ đợi từ căn lán trại ngoại thành.
Đoạn giữa: Cuộc đột nhập giờ Tý và vết rạn phong ấn dưới nền đất đỏ
Đúng đêm ngày thứ ba, khi chiếc đồng hồ cổ buông mười hai tiếng lạnh ngắt báo hiệu giờ Tý chính thức bao trùm không gian, bão tuyết vùng cao nguyên phương Nam bỗng chốc gầm rú dữ dội dữ tợn. Gió quỷ rít qua các khe đá của lâu đài tạo thành những tiếng "u... u..." nghe như tiếng khóc than oan khuất của người chết. Lợi dụng lúc hệ thống lính thị vệ, cận vệ gác cổng do cái lạnh thấu xương đã lùi sâu vào các phòng sưởi than hồng để tránh rét, Hồng Tri Dũng lặng lẽ hành động tà thuật hắc ám của mình.
Lão không đi qua cổng chính, mà giấu chiếc quạt nan rách nát vào vạt áo, tay cầm chiếc cuốc gậy tre nhỏ bọc vải đen, lén lút trèo qua bờ tường đá phía tây – nơi khu đất trống phẳng lặng bị đất đỏ phủ lấp năm xưa. Dưới ánh sáng le lói, chuyển sang sắc xanh lục âm u của chiếc la bàn tà pháp giấu trong tráp gỗ, Hồng Tri Dũng nhanh chóng xác định được mạch đất rỉ ra luồng tà khí cổ xưa. Lão cắn đầu ngón tay nhỏ một giọt máu tươi xuống nền đất thuần dương để làm suy yếu chính khí của mảnh đất, rồi điên cuồng băm bổ cuốc xuống lòng đất lạnh.
Lão đạo tặc giang hồ cười gằn một tiếng đầy ngạo nghễ, âm thanh khàn khàn bóp nghẹt giữa tiếng bão tuyết gầm rú:
– Ha ha ha! Hoàng Quốc An ơi là Hoàng Quốc An! Ngươi cấm ta đào bới khu đất này, nhưng ngươi làm sao cản được thiên lý nhân quả và lòng tham vô đáy của Hồng Tri Dũng ta? Gã Thầy Chùa Tuệ Minh dùng chánh pháp phong ấn đất đỏ, nhưng đêm nay ta chỉ cần cạy mở một khe hở nhỏ này để câu thông với cuốn mật thư da người dưới kia. Ma lực hắc ám ẩn giấu tám năm qua, đã đến lúc phải thức tỉnh để phục vụ cho bần đạo rồi!
Mặc cho bàn tay già nua bị đá sắc cào rách rỉ máu, gã thầy bói mang tâm địa rắn độc vẫn không ngừng đào bới sâu xuống hơn ba thước ngay sát chân bờ tường bảo vệ mật viện. Càng xuống sâu, lão càng ngửi thấy mùi thịt thối và máu rữa tanh nồng nặc bốc lên. Cuối cùng, mũi cuốc của lão va phải một khối đá vỡ cổ triều trước – chính là khe nứt gầm sàn quan tài của lăng mộ cổ Tuệ Hải năm xưa. Qua khe nứt sâu hoắm đen ngòm ấy, Hồng Tri Dũng giơ ngọn đèn mỡ người nhìn xuống, đôi mắt ti hí bộc phát ra sự cuồng loạn tột độ khi nhìn thấy bề mặt bọc gáy bằng da người khâu của cuốn sách cổ Mật Thư Triệu Hồn Phạn Kinh và dòng chất lỏng màu đỏ ngọc lấp lánh của mảnh vỡ Miếng Ngọc Rồng Hắc Ám (Hắc Long Ngọc) đang nằm im lìm trong bóng tối dày đặc.
Đoạn kết Phần 6/6: Gieo mầm hắc ám và dấu chấm hỏi thần bí cho tương lai
Hồng Tri Dũng không đủ  dũng khí  để nhảy xuống hố sâu mười thước đầy uế khí khí lạnh âm ty ấy, lão cũng không dại gì phá vỡ toàn bộ phong ấn đất đỏ để ngàn vạn oán binh tù tộc sống lại nuốt chửng mình như ác tăng Tuệ Hải. Mục đích xảo trá của lão là dùng một sợi chỉ gấm thấm đẫm huyết ngải tà thuật thả xuống, câu thông và đánh cắp các bài chú mật pháp gọi vong từ cuốn sách da người, đồng thời khơi gợi lại một phần nhỏ ma lực hắc ám của miếng ngọc rồng hắc ấn để luyện thành thứ bùa ngải hại người, thâu tóm quyền lực giang hồ.
Lão đạo tặc bắt đầu ngồi kiết già ngay trên miệng hố nhỏ vừa đào, tay kết mật ấn hắc hỏa, miệng lầm rầm đọc những lời chú Phạn cổ quỷ dị. Ngay khi sợi chỉ huyết ngải chạm vào trang sách da người, một hiện tượng kinh hoàng âm thầm bộc phát sâu dưới lòng đất. Dòng chất lỏng màu đỏ bên trong mảnh vỡ ngọc rồng hắc ám khẽ sủi bọt, bùng lên một tia sáng đỏ rực đầy hung hãn. Luồng tà khí hắc ám tích tụ Vân Nam suốt tám năm qua bỗng chốc bị đánh thức, rỉ qua khe nứt đất đỏ, quấn chặt lấy thân thể gã thầy bói, khiến gương mặt lão vặn vẹo co giật dữ dội, đôi mắt hẹp dài chuyển sang màu đỏ ngầu như hai hòn than cháy dưới địa ngục.
Hồng Tri Dũng ngửa mặt lên trời cười lên lanh lảnh, kinh dị, giọng cười bị tiếng bão tuyết nuốt chửng đầy ma mị:
– Khôi phục rồi! Ma lực hắc ám đã bắt đầu tái sinh rồi! Hoàng gia các người hãy tận hưởng những ngày tháng thanh bình ngắn ngủi cuối cùng đi. Sợi dây nhân quả tà thuật này sẽ âm thầm nuôi dưỡng oán khí dưới lòng đất này. Đúng mười năm sau cái chết của gã Tuệ Hải, khi vòng lặp thời gian hoàn vẹn, có bần đạo  quay lại đập tan cái lâu đài Từ Cung Lãnh này thành tro bụi! Ha ha ha!
Sau khi hoàn thành nghi thức gieo mầm hắc ám, Hồng Tri Dũng xảo trá dùng đất đỏ lấp cạn lại cái hố nhỏ, xóa sạch mọi dấu vết cạy phá để che mắt hệ thống lính thị vệ rồi lặng lẽ lẻn ra khỏi bờ tường đá phía tây, biến mất hoàn toàn vào màn đêm sương tuyết dày đặc của vùng cao nguyên phương Nam.
Tòa lâu đài Từ Cung Lãnh một lần nữa trả lại sự yên bình giả tạo cho gia quyến vị Quan huyện già Hoàng Quốc An. Thầy Tuệ Minh trên ngôi vị tân Trụ trì chùa Phật Linh vẫn ngày đêm thắp hương niệm Phật chánh pháp, không hề hay biết phong ấn đất đỏ đã bị rạn nứt một kẽ hở nhỏ vô cùng hiểm độc. Vòng lặp thời gian mười năm sau đang âm thầm đếm ngược, gieo mầm cho một đại thảm án kinh hoàng, khốc liệt gấp mười lần quá khứ sắp sửa bùng phát khi cuốn mật thư da người thức tỉnh trọn vẹn...

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Đăng nhận xét (0)
3/related/default