CHƯƠNG 6: HỶ SỰ MÔN ĐÌNH VÀ ÁO CÀ SA PHỤC THỂ (PHẦN 1/6)

Huang
0

 Khúc mở đầu: Tám năm gột rửa uế khí và hỷ sự chốn lầu hồng

Thời gian tựa như một dải lụa mềm mại lướt qua những thăng trầm của nhân gian, âm thầm gột rửa đi những ký ức đau buồn và lưu lại những dấu ấn của sự tái sinh. Kể từ cái đêm định mệnh khi ngàn vạn oán binh tù tộc triều trước được lòng đại từ đại bi của Phật pháp siêu thoát, tính đến nay đã vẹn tròn tám mùa sương tuyết Vân Nam đi qua. Tám năm, khu đất trống phía tây lâu đài Từ Cung Lãnh – nơi từng bị cạy phá lăng mộ cổ bởi lòng tham vô đức của ác tăng Tuệ Hải – nay đã được san lấp phẳng lặng, cỏ xanh mướt mát mọc lên phủ kín nền đất đỏ thuần dương. Ánh mặt trời lập đông chiếu rọi xuống những bức tường đá xám cổ kính, không còn vướng bận một chút uế khí hay mùi tử khí tanh nồng nặc của quá khứ. Lâu đài Từ Cung Lãnh giờ đây thực sự trở thành một biểu tượng của sự hanh thông, an lạc và phúc trạch sâu dày của dòng họ Hoàng.
Giữa bầu không khí thanh bình ấy, lầu hồng của gia đình Quan huyện những ngày cuối năm này bỗng chốc rộn ràng, náo nhiệt hơn bao giờ hết bởi một đại hỷ sự đại sự. Cô con gái thướt tha, kiều diễm Hoàng Tuyết Mai – người thiếu nữ từng dũng cảm nâng cao chiếc ấn đồng cổ trợ duyên cho Thầy Tuệ Minh lập pháp năm nào – giờ đây đã bước sang tuổi ba mươi bảy, nét thâm trầm, đĩnh đạc và vẻ đẹp mặn mà, đoan trang càng thêm phần rực rỡ. Sau nhiều năm khép kín lòng mình nơi cửa các, Tuyết Mai đã tìm được bến đỗ cuộc đời khi kết duyên cùng Lê Trung Kiên – một vị võ tướng kiệt xuất của triều đình, thân mang sắc phong Đô thống, thống lĩnh hàng vạn hùng binh trấn giữ bờ cõi phương Nam.


Mối lương duyên giữa tiểu thư họ Hoàng và vị võ tướng triều đình không chỉ là sự kết hợp của tình yêu đôi lứa, mà còn là sự giao hòa giữa chính khí vương pháp và uy vũ tướng môn. Ngày đại hôn, toàn bộ lâu đài Từ Cung Lãnh được trang hoàng bằng hàng trăm chiếc đèn lồng đỏ rực, chữ Hỷ vàng chói hắt ánh sáng lộng lẫy lên các hàng hiên vòm đá cổ. Tiếng pháo nổ vang rền từ cổng thành lan tận phủ thành, tiếng nhạc ngựa rộn ràng hòa cùng tiếng chúc tụng của hàng ngàn bách tính xa gần.
Tuyết Mai trong bộ phượng quan hà bí màu đỏ điều lộng lẫy, dáng đi uyển chuyển thướt tha từng bước tiến vào đại sảnh lễ bái đường. Cô khẽ ngước đôi mắt trong veo nhìn vị phu quân cao lớn, oai phong đứng cạnh bên, rồi quay sang nhìn tổ mẫu và phụ thân, lòng trào dâng một niềm hạnh phúc khôn tả. Gặp được người tri kỷ, lầu hồng của Từ Cung Lãnh từ nay đã không còn lạnh lẽo mỗi khi đông về.
Đoạn giữa: Lộ trình quan trường của vị Phó chỉ huy và tấm lòng của bách tính
Hỷ sự nối tiếp hỷ sự, niềm vui của dòng họ Hoàng càng thêm trọn vẹn khi từ kinh đô, một đạo chỉ dụ thêu rồng vàng của triều đình một lần nữa cưỡi ngựa tốc ký ban xuống phủ huyện. Người con trai khôi ngô tuấn tú Hoàng Thiên Phong, sau sáu năm lập công lớn tại vùng biên viễn với chức vụ Án Sát, nay nhờ tài thao lược xuất chúng và lòng trung quân ái quốc, đã chính thức được Hoàng đế ban chiếu thăng chức vào hàng ngũ Phó chỉ huy quân đội của triều đình. Chức vị Phó chỉ huy thống lĩnh cấm vệ quân, nắm giữ một nửa binh quyền bảo vệ hoàng thành, là một bước thăng tiến lộ trình tột bậc, đưa danh tiếng dòng họ Hoàng vang dội khắp chốn triều đình trung ương.
Trong ngày vui đại tiệc, Quan huyện Hoàng đại nhân ngồi ở vị trí chủ tọa, nhìn con trai oai phong trong bộ chiến giáp thêu chỉ bạc và con rể uy vũ bên cạnh, lòng ông tràn đầy sự mãn nguyện. Thế nhưng, bản thân Hoàng đại nhân lúc này tóc đã bạc trắng như tuyết núi Ngọc Long, gương mặt gầy gộc hằn sâu những nếp nhăn thời gian và đôi mắt đã thấm đượm sự mệt mỏi của một đời tận tụy vì dân vì nước. Ông năm nay đã ngoài lục tuần, sức khỏe sau những lần chịu ảnh hưởng của âm khí năm xưa nay đã suy giảm phần nào. Nhiều lần, Hoàng đại nhân đã tự tay viết sớ xin trả lại ấn tín triều đình để từ quan về hưu, vui thú điền viên bên vợ hiền con mọn nơi lâu đài cổ.
Thế nhưng, mỗi lần dâng sớ là một lần triều đình trung ương gửi chiếu chỉ khước từ, và hàng ngàn dân chúng, bách tính trong phủ thành Vân Nam lại rồng rắn kéo nhau đến quỳ sụp trước cổng công đường van xin ông ở lại. Họ khóc lóc, chấp tay đồng thanh hét lớn:
– Hoàng đại nhân! Người là bậc phụ mẫu chi dân thanh liêm, chính trực nhất mười vùng này. Vương pháp của người mang lại công lý, lòng nhân từ của người nuôi sống biết bao mảnh đời nghèo khổ. Nếu đại nhân trả ấn từ quan, kẻ xấu sẽ lại lên nắm quyền, bá tánh biết trông cậy vào ai? Kính xin đại nhân thương xót chúng dân mà tiếp tục ngồi tòa xét án!
Trước tấm lòng quá đỗi sâu nặng của nhân dân và sự tín nhiệm tuyệt đối của triều đình, Hoàng đại nhân đành phải gạt đi tâm nguyện cá nhân, tiếp tục gượng tấm thân già giữ chặt chiếc ấn đồng cổ để che chở cho bình an của muôn dân.
Đoạn kết Phần 1/6: Tiếng thỉnh cầu chốn Thiền môn và sự trở lại của bậc chân tu
Trong lúc lâu đài Từ Cung Lãnh ngập tràn hỷ sự và chính khí vương pháp vượng phát, thì chốn cửa Thiền chùa Linh Phật sau tám năm hoang phế, uế khí do tội ác của Tuệ Hải để lại cũng đã đến lúc được thanh lọc hoàn toàn. Tám năm qua, ngôi chùa cổ kính thiếu đi một bậc minh sư dẫn đường, tăng chúng hoang mang, Phật tử thưa thớt. Nhận rõ chân tướng sự việc, toàn bộ chư tăng sỹ điền đức hạnh còn sót lại cùng hàng vạn thiện nam tín nữ trong phủ thành đã cùng nhau ký vào một bức đại huyết thư, rồng rắn kéo nhau lội qua mười dặm đường rừng sương tuyết để tìm đến cửa hang động ẩn tu của Thầy Tuệ Minh.
Tại cửa hang động tối tăm, lạnh ngắt, hàng ngàn người quỳ sụp dưới tuyết dày, đồng thanh thỉnh cầu vang động cả núi rừng:
– Kính lạy Thầy Tuệ Minh! Sư cụ Phương Trượng năm xưa đã viên tịch, kẻ ác Tuệ Hải đã đền mạng quả báo. Chùa Phật Linh trăm năm cổ kính nay như rắn mất đầu, uế khí chưa tan. Chúng con kính xin Thầy đại từ đại bi, buông bỏ khóa tu ẩn định, bước ra khỏi hang chịu nhận pháp tòa, lên làm Trụ trì chính thức của chùa để thắp lại ngọn tuệ đăng, cứu vớt chúng sinh lầm lạc!
Trước tiếng khóc than và lòng thành kính hướng Phật quá đỗi thiết tha của tăng sỹ, Phật tử, Thầy Tuệ Minh khẽ mở bừng tuệ nhãn. Thầy biết duyên sự nhân quả thanh lọc thiền môn đã chín muồi. Vị thiền sư trẻ tuổi tay cầm cây tích trượng bách tuế, chậm rãi bước ra khỏi hang động, ánh sáng chánh pháp từ chuỗi hạt xá lợi một lần nữa rực sáng rực rỡ xé toạc màn sương mù mùa đông. Thầy gật đầu chấp thuận lời thỉnh cầu, chính thức thăng tòa Trụ trì chùa Phật Linh, mở ra một chương mới cho sự phục hưng của Phật giáo Vân Nam.

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Đăng nhận xét (0)
3/related/default