CHƯƠNG 6: HỶ SỰ MÔN ĐÌNH VÀ ÁO CÀ SA PHỤC THỂ (PHẦN 2/6)

Huang
0

 Khúc mở đầu: Tiệc rồng lâu đài và sự rạng rỡ của gia tộc họ Hoàng

Bầu không khí đại hỷ tại lâu đài Từ Cung Lãnh càng về trưa càng trở nên long trọng và khoáng đạt phi thường. Những dải mây sương xám xịt thường ngày của mùa đông Vân Nam như bị hơi ấm của hàng ngàn ngọn nến và tiếng pháo hỷ xua tan, nhường chỗ cho những vệt nắng vàng hanh hao rọi xuống các thềm đá cổ kính. Khắp các lối đi từ cổng thành vào đến đại sảnh, gia nhân và lính thị vệ đi lại tấp nập, người bưng khay rồng trạm bạc, kẻ sửa sang lại các bức rèm gấm thêu chỉ vàng. Mùi thức ăn thượng hạng quyện với hương mai tuyết trắng nở rộ ngoài sân tạo nên một bầu không khí say đắm, vương giả chốn môn đình.
Quan huyện Hoàng đại nhân đứng ở khu vực tiền sảnh, mặc bộ triều phục đại lễ, chòm râu bạc trắng vuốt thẳng, nụ cười rạng rỡ khôn tả hiện rõ trên gương mặt phong sương. Ở tuổi lục tuần, dù sức khỏe đã suy giảm sau những năm tháng tận tụy vì dân, nhưng ngày hôm nay, chứng kiến cô con gái thướt tha Hoàng Tuyết Mai tìm được bến đỗ cuộc đời bên vị Đô thống Lê Trung Kiên, và con trai Hoàng Thiên Phong thăng chức Phó chỉ huy quân đội triều đình, mọi mệt mỏi trong ông dường như tan biến sạch sẽ.


Đúng lúc tiếng nhạc hỷ đang vang lên rộn rã nhất, từ phía con đường độc đạo dẫn từ phủ thành lên vùng đồi cao bỗng vang lên tiếng kèn đồng và tiếng xôn xao đại sự của quân lính mở đường. Một toán kỵ binh cấm quân mặc giáp dầy thêu hình nghê vàng, tay cầm cờ tiết trượng oai phong lẫm liệt phi nước kiệu tiến vào cổng thành. Đi giữa đội hình hộ tống trang nghiêm ấy là một cỗ kiệu rồng lớn, lợp mái màu tía – màu sắc chỉ dành riêng cho bậc đại thần tột bậc chốn triều đình trung ương.
Một lính thị vệ hớt hải chạy vào đại sảnh, gương mặt vừa kinh ngạc vừa hãnh diện, dập đầu báo cáo lớn:
– Bạch Đại nhân! Có tin báo đại sự! Tể Tướng đại nhân đương triều cùng đại công tử là Thống tướng Chỉ huy trưởng quân đội triều đình đang ngự giá đến lâu đài để chúc phúc cho tiểu thư và Đô thống đại nhân!
Đoạn giữa: Khí độ vương giả của bậc rường cột và cuộc hội ngộ chốn quan trường
Nghe đến danh xưng "Tể Tướng", toàn bộ quan khách, tri phủ và các bậc quyền quý trong phủ thành Vân Nam đang dự tiệc đều đồng loạt biến sắc, vội vàng đứng bật dậy, dạt sang hai bên cung kính cúi đầu. Việc một vị rường cột quốc gia, đứng đầu trăm quan chốn kinh kỳ xa xôi đích thân lặn lội đường xá sương tuyết Vân Nam đến chúc mừng hôn lễ của con gái một vị Quan huyện thất phẩm là một ân sủng tối cao, một vinh dự chấn động cả vùng phương Nam.
Quan huyện Hoàng đại nhân cùng con rể Lê Trung Kiên và con trai Hoàng Thiên Phong lập tức sải bước nhanh nhẹn ra tận bệ đá cổng thành, quỳ rạp người thực hiện đại lễ bang giao:
– Thượng thư tỉnh Tể Tướng đại nhân vạn an! Hạ quan Hoàng Quốc An cùng gia quyến kính cẩn nghênh đón Đại nhân quang lâm lâu đài. Sự hiện diện của Đại nhân là phúc phận mười đời của dòng họ Hoàng chúng con!
Cánh cửa kiệu tía khẽ mở, bước xuống là một cụ già tóc bạc phơ nhưng đôi mắt sáng suốt như gương đài, vầng trán cao rộng toát lên vẻ đại trí của bậc kinh luân đầy bản lĩnh. Ông mặc bộ triều phục tía thêu chim hạc vàng, thắt đai ngọc bích, phong thái khoan thai nhưng uy nghiêm ngút trời. Đây chính là vị Tể tướng đứng đầu triều đình đương thời.
Đi sát bên cạnh bảo vệ ông là một vị tướng trẻ tuổi ngoài ba mươi, thân hình cao lớn vạm vỡ như hộ pháp, mặc bộ thiết giáp màu hắc hỏa thêu hình rồng cuộn rực rỡ, thắt lưng đeo thanh ngọc kiếm vương ban. Đây chính là Thống tướng đại công tử, người nắm giữ quyền tổng chỉ huy toàn bộ quân đội cấm quân bảo vệ hoàng thành triều đình, cũng là cấp trên trực tiếp tối cao của Hoàng Thiên Phong vừa được thăng chức.
Vị Tể tướng khẽ đưa tay đỡ Hoàng đại nhân đứng dậy, nụ cười hiền hậu hiếm hoi hiện trên gương mặt quyền uy, giọng nói trầm ấm vang vọng:
– Hoàng đại nhân xin miễn lễ! Bản chức cùng khuyển tử đi tuần thú vùng biên viễn phương Nam, nghe tin ái nữ của đại nhân – vị tiểu thư từng có công dũng cảm nâng ấn đồng bảo vệ chính khí thành cổ – thành thân cùng Đô thống Lê Trung Kiên, lại gặp ngày Hoàng Thiên Phong thăng chức Phó chỉ huy cấm quân của khuyển tử, nên mạo muội ghé chân chúc phúc. Đại nhân là bậc quan thanh liêm, bách tính mười vùng đều kính ngưỡng, bản chức làm sao có thể không đến chung vui?
       
Vị Thống tướng trẻ tuổi bước lên, siết chặt tay Lê Trung Kiên và Hoàng Thiên Phong, hào sảng cười lớn đầy khí độ tướng môn:
– Trung Kiên huynh, Thiên Phong hiền đệ! Hôm nay hỷ sự môn đình, ta mang theo hai vạn đấu rượu ngon từ kinh kỳ và mười cặp ngọc hổ phù vương ban đến làm quà chúc mừng. Thiên Phong, từ ngày mai đệ chính là cánh tay phải cùng ta tổng quản cấm quân triều đình, đêm nay chúng ta phải uống không say không về!
Đoạn kết Phần 2/6: Bữa tiệc vương giả thắt chặt tình bang giao triều đình
Đoàn người rồng rắn tiến vào đại sảnh lâu đài trong tiếng tung hô vang trời của quan khách. Vị Tể tướng được tôn kính mời ngồi ở vị trí thượng tọa danh dự nhất bên cạnh Huyện thái phu nhân. Cô dâu Hoàng Tuyết Mai thướt tha, uyển chuyển bước ra dâng trà bái kiến bậc đại thần. Sự đoan trang, đĩnh đạc của Tuyết Mai cùng nét oai phong của Lê Trung Kiên khiến vị Tể tướng không tiếc lời khen ngợi, tự tay ban tặng một đôi ngọc như ý tía để chúc cho đôi vợ chồng bách niên giai lão.
Bữa tiệc rượu diễn ra trong sự giao hòa tuyệt đối giữa uy vũ tướng môn và chính khí vương pháp. Tiếng cười nói đàm đạo văn chương, binh pháp giữa vị Tể tướng, Quan huyện và các vị tướng lĩnh vang vọng khắp sảnh đá, xua tan hoàn toàn những ký ức u ám của quá khứ. Vương khí triều đình từ hai cha con Tể tướng tỏa ra vô cùng mạnh mẽ, kết hợp với chính khí thanh liêm của Hoàng gia, biến lâu đài Từ Cung Lãnh thành một pháo đài dương khí vượng phát tột cùng, ngút trời phương Nam.
Thế nhưng, giữa lúc hỷ sự đang đạt đến độ viên mãn nhất, Quan huyện Hoàng đại nhân khẽ nhìn ra hướng khu đất trống phía tây ngoài hiên vòm. Nơi đó, sâu dưới hàng vạn khối đất đỏ phẳng lặng, cuốn mật thư da người gọi vong và mảnh vỡ ngọc rồng hắc ám của ác tăng Tuệ Hải vẫn đang bị vùi lấp sâu trong bóng tối dày đặc. Dù dương khí triều đình hôm nay có vượng đến đâu, định mệnh nhân quả sáu năm, mười năm sau vẫn là một dấu chấm hỏi thần bí đang âm thầm đếm ngược thời gian...

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Đăng nhận xét (0)
3/related/default