CHƯƠNG 5: ĐẠI ĐÀN TRÀNG ĐẠI TỪ ĐẠI BI VÀ ÁNH SÁNG CHÁNH PHÁP (PHẦN 4/5)

Huang
0

 Khúc mở đầu: Bình minh phá tan màn quỷ trận và khúc ca siêu thoát vĩ đại

Khi tiếng chuông đồng rỉ sét ngoài đại sảnh lâu đài Từ Cung Lãnh buông những tiếng trầm đục báo hiệu canh năm đã cạn, bầu trời phương Nam của vùng cao nguyên Vân Nam bắt đầu có những chuyển biến kỳ diệu. Những đám mây xám chì đặc quánh tích tụ quỷ khí suốt đêm dài dần dần bị một đường ranh giới ánh sáng màu hồng ngọc ở chân trời phía đông xé toạc. Ánh bình minh rực rỡ, ấm áp của một ngày mới lướt qua những ngọn núi tuyết trập trùng, rọi thẳng vào những ô cửa vòm đổ nát của tòa lâu đài đá cổ kính. Đi tới đâu, ánh mặt trời chánh khí của vạn vật đời thực đẩy lùi bóng tối u minh và thứ hàn khí tanh nồng mùi tử khí đến đó.
Bên trong đàn tràng Đại Từ Đại Bi, sự cảm hóa từ lòng đại từ đại bi của Thầy Tuệ Minh cùng lời sám hối chính trực từ chiếc ấn đồng sứt mẻ của Quan huyện Hoàng đại nhân đã tạo nên một phép mầu tâm linh vĩ đại. Ba vạn oán binh tù tộc triều trước sau khi được dòng nước cam lộ chữa lành vết thương trăm năm, tâm ma hoàn toàn buông bỏ. Vị vong tướng lãnh quắc thước ngước nhìn Thầy Tuệ Minh lần cuối, nụ cười thanh thản hiện rõ trên gương mặt phong sương. Hắn chấp hai tay trước ngực, khẽ nghiêng mình cúi đầu tạ lễ trước bệ thờ Phật trang nghiêm.


Ngay khi tiếng khánh đồng và tiếng mõ tre của bốn vị tăng sỹ điền vang lên hồi kết thúc, thân ảnh của vị vong tướng cùng ba vạn quân binh bắt đầu tan biến. Họ không tiêu biến vào hư không trong sự đau đớn, mà từ lòng đại sảnh, hàng ngàn luồng quỷ khí đen kịt ban nãy bỗng chốc chuyển hóa thành những đốm sáng màu vàng nhạt và trắng tinh khôi, lấp lánh như ngàn vạn ngôi sao đêm lướt qua hiên vòm lâu đài. Khúc ca siêu thoát của nhà Phật vang vọng khắp rừng thông già, khi dòng thác ánh sao vĩ đại ấy nhẹ nhàng bay vút lên trời cao, hướng thẳng về cõi lành Tây phương, chính thức giải thoát khỏi bể khổ giam cầm suốt một thế kỷ qua dưới lòng đất Từ Cung Lãnh.
Tấm lưới Thiên La Địa Võng từ chuỗi hạt xá lợi của Thầy Tuệ Minh từ từ thu nhỏ lại, lơ lửng bay về ngự trị trên cổ vị thiền sư. Cùng lúc đó, hệ thống đèn lồng đỏ dọc hành lang vụt tắt sắc xanh lục ma quái, trở lại ánh lửa vàng ấm áp bình thường. Đội trưởng lính thị vệ A Hùng cùng các cận vệ nằm co giật dữ dội vì âm khí quấn thân ngoài sân gạch bỗng chốc mở bừng mắt tỉnh dậy. Những đường gân máu màu đen uốn lượn trên cánh tay họ hoàn toàn biến mất, sắc mặt xám ngắt hồng hào trở lại. Họ gượng đứng dậy, ngơ ngác nhìn ánh bình minh rực rỡ chiếu rọi lâu đài, rồi hớt hải chạy vào sảnh quỳ sụp dưới chân Quan huyện và Thầy Tuệ Minh, bật khóc nức nở vì biết mình vừa từ cõi chết trở về.
Đoạn giữa: Khảo sát tàn cuộc lăng mộ và quy luật nhân quả triều trước
Sau khi định tâm cho gia quyến dòng họ Hoàng và bảo các lính thị vệ dìu Huyện thái phu nhân cùng cô con gái thướt tha Hoàng Tuyết Mai vào nội phòng nghỉ ngơi, Thầy Tuệ Minh tay cầm tích trượng bách tuế, sắc mặt nghiêm nghị sải bước ra phía khu đất trống phía tây – nơi công trường đào hồ hoang phế của ác tăng Tuệ Hải. Quan huyện Hoàng đại nhân cùng cậu con trai Hoàng Thiên Phong (lúc này đã hồi phục dương khí nhờ uống nước tịnh thủy của thầy) đi sát theo sau bảo vệ.
Bước qua những tấm vách tre gãy vụn, đập vào mắt mọi người là một cảnh tượng vô cùng thảm khốc và hoang tàn dưới hố sâu hơn bảy thước. Ngôi lăng mộ cổ kính bằng đá xám triều trước đã bị sụp đổ một nửa cấu trúc mái vòm do chấn động tâm linh đêm qua. Ngay giữa phòng mộ u tối, chiếc quan tài bằng gỗ mun ngàn năm bị đập tan xích sắt nằm chơ vơ. Phía góc hầm đá, bộ xương tàn loang lổ vết máu khô và những mảnh vải cà sà gấm rách nát của Sư Trụ trì Tuệ Hải nằm lẫn lộn trong đống thùng rượu mục. Lòng tham vô đức, cấu kết với kẻ xấu để luyện tà thuật gọi vong của lão ác tăng đã phải trả một cái giá quá đắt bằng chính bổn mạng của mình dưới tay ngàn vạn oán binh.
Quan huyện Hoàng đại nhân nhìn đống tro tàn của vị tân trụ trì, khẽ thở dài đầy ngao ngán, quay sang chắp tay hỏi Thầy Tuệ Minh:
– Bạch Thầy Tuệ Minh, tà đạo đã đền mạng, oán hồn ba vạn quân binh đã được thầy siêu thoát, liệu khu đất trống này từ nay đã hoàn toàn sạch sẽ chưa thầy? Bản quan có cần cho binh lính lấp cạn hố sâu này để tránh hậu họa phong thủy về sau không?
Thầy Tuệ Minh đứng bên miệng hố, khẽ nhắm mắt, tay trái thủ ấn Phật bấm quẻ địa mạch. Trong tuệ nhãn của thầy, luồng khói đen oán khí sát cục dày đặc ban đêm giờ đây đã tan biến 9 phần, nhưng địa mạch Từ Cung Lãnh sau hai lần đại nạn phong ấn vỡ đã bị tổn hại tận gốc rễ, âm phần và dương phần đan xen phức tạp. Thầy khẽ mở mắt, trầm giọng dặn dò Quan huyện:
– A Di Đà Phật! Hoàng đại nhân, nhân quả thù hằn trăm năm đã được hóa giải, anh linh ba vạn tù binh đã quy hướng Tam Bảo để đi đầu thai. Thế nhưng, oán khí rỉ ra từ lòng lăng mộ cổ này suốt một thế kỷ qua đã thấm sâu vào từng thớ đất đen dưới đáy hầm. Đại nhân hãy lập tức sai quân lính dùng củi khô thiêu rụi toàn bộ tàn cốt của Tuệ Hải, sau đó chở đất sạch từ vùng núi cao hướng đông về đổ đầy, phủ lấp hoàn toàn cái hố sâu này. Tuyệt đối không được xây dựng hồ nước hay nhà thưởng trà nào ở đây nữa, hãy để thời gian sáu năm, mười năm hoặc lâu hơn nữa dùng dương khí ánh mặt trời để điều hòa lại mạch đất.
Đoạn kết Phần 4/4: Mầm mống đại họa bị vùi lấp sâu dưới lòng đất đen
Vâng theo lời dặn nghiêm ngặt của vị thiền sư chính định, Quan huyện Hoàng đại nhân lập tức điều động toàn bộ lính thị vệ và phu phen trong phủ thành tiến hành thu dọn tàn cuộc. Đống xương tàn của gã ác tăng Tuệ Hải được hỏa táng sạch sẽ, tro cốt rải xuống dòng sông phủ thành để tiêu trừ uế khí. Ngay sau đó, hàng trăm chuyến xe bò chở đầy đất đỏ thuần dương từ hướng đông liên tục đổ xuống hố sâu hơn bảy thước của công trường.
Thế nhưng, có một bí mật kinh hoàng mà cả Thầy Tuệ Minh lẫn cha con Quan huyện đều không thể lường trước được do định mệnh nhân quả an bài. Đêm hôm trước, trong khoảnh khắc ngàn vạn oán binh tù tộc bùng phát quỷ lực phản phệ cắn xé Tuệ Hải, cuốn sách cổ bằng da người bọc gáy Mật Thư Triệu Hồn Phạn Kinh và những mảnh vỡ nứt đôi của Miếng Ngọc Rồng Hắc Ám (Hắc Long Ngọc) đã bị hất văng từ trên tay lão già nua, rơi thẳng xuống khe nứt sâu hoắm, đen ngỏm ngay dưới gầm đáy của chiếc quan tài gỗ mun.
Khi quân lính đổ hàng vạn khối đất đá xuống để phủ lấp cái hố sâu, họ đã vô tình vùi lấp luôn cả cuốn mật thư tà thuật gọi vong cùng miếng ngọc rồng hắc ấn nằm sâu dưới lòng đất lạnh hơn mười thước. Hai báu vật hắc ám ấy, dù đã bị nứt vỡ và mất đi tà lực điều binh tạm thời, nhưng bản chất tích tụ âm khí cao nguyên Vân Nam suốt trăm năm của chúng không hề mất đi. Chúng nằm im lìm trong bóng tối dày đặc của lòng đất, như một con rắn độc đang thu mình ngủ đông, âm thầm hấp thụ thứ oán khí còn sót lại trong địa mạch lâu đài Từ Cung Lãnh để chờ đợi một ngày duyên sự nhân quả lặp lại.
      
Thầy Tuệ Minh sau khi hoàn thành đàn tràng đại tế, đứng nhìn khu đất trống đã được san lấp phẳng lặng, khẽ thở nhẹ một hơi dài đầy suy tư. Thầy cầm cây tích trượng chín vòng khoen, lặng lẽ sải bước quay trở về hang động ẩn tu mười dặm đường rừng để tiếp tục khóa cửa thiền định chánh pháp.
Lâu đài Từ Cung Lãnh một lần nữa trả lại sự bình yên giả tạo cho gia quyến dòng họ Hoàng. Sáu năm biến động trôi qua, người con trai Hoàng Thiên Phong cũng chuẩn bị lên đường tiếp tục chức vị Án Sát biên thùy. Không một ai trong lâu đài có thể ngờ rằng, sâu dưới nền đất đá phẳng lặng phía tây kia, một hạt mầm đại họa thảm khốc đang nằm chờ đợi vòng lặp thời gian mười năm sau ở Phần 7, khi một kẻ tò mò đào trúng và vô tình khôi phục lại toàn bộ ma lực kinh hoàng của nó...

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Đăng nhận xét (0)
3/related/default