CHƯƠNG 5: ĐẠI ĐÀN TRÀNG ĐẠI TỪ ĐẠI BI VÀ ÁNH SÁNG CHÁNH PHÁP (PHẦN 3/5)

Huang
0

Khúc mở đầu: Khai đàn Đại Thí Thực và cam lộ biến hóa chốn u minh

Khi can năm dần đi vào thời khắc sâu nhất, cái lạnh buốt giá của mùa đông Vân Nam ngoài kia dường như cũng phải chùn bước trước uy lực vĩ đại của đại đàn tràng đang rực sáng giữa đại sảnh lâu đài Từ Cung Lãnh. Sự trợ duyên quả cảm của Hoàng Tuyết Mai khi quỳ nâng chiếc ấn quan huyện bằng đồng cổ, kết hợp với tấm lưới Thiên La Địa Võng từ chuỗi hạt xá lợi của Thầy Tuệ Minh đã hoàn toàn cô lập lực lượng âm binh hung hãn, không cho quỷ khí phát tán phá hoại vương khí dòng họ Hoàng. Những đóa hoa sen vàng bằng ánh sáng chánh pháp mọc lên từ các khe nứt sàn đá tỏa ra một mùi hương trầm thanh khiết, dịu nhẹ, lấn át đi thứ mùi tử khí tanh nồng bốc lên từ lăng mộ cổ bị cạy phá của ác tăng Tuệ Hải.
Thầy Tuệ Minh đứng thẳng thân mình ở vị trí trung tâm, gương mặt thanh thoát như ngọc bích, đôi mắt chứa đựng lòng đại từ đại bi vô lượng nhìn khắp quân đoàn oán hồn đang dao động dữ dội bần bật. Thầy biết, đây là thời khắc mấu chốt để chuyển hóa một vũng lầy hận thù trăm năm thành bờ giác siêu thoát. Vị thiền sư trẻ tuổi khẽ buông mật ấn cát tường, tay trái nâng chiếc bình tịnh thủy bằng gốm cổ lấy từ thiền tự núi cao, tay phải cầm nhành dương liễu xanh mướt. Thầy bắt đầu khai mở đại pháp Đại Thí Thực Cô Hồn – mật pháp sưởi ấm và ban phát thức ăn tinh thần cho những linh hồn bị bỏ đói, khát nơi cõi u minh.


Thầy Tuệ Minh chậm rãi nhúng nhành dương liễu vào bình tịnh thủy, khẽ phất mạnh ra không trung, rải những giọt nước cam lộ thuần khiết khắp bốn phương tám hướng của đại sảnh. Thanh âm trì tụng chú biến thực, chú cam lộ của thầy vang lên trầm hùng, nhịp nhàng hòa cùng tiếng mõ tre, khánh đồng dồn dập của bốn vị tăng sỹ điền:
Nẵng mồ tam mãn đa, một đà nẫm, án, độ rô độ rô, địa vĩ tát bà ha... Nước cam lộ đại bi, biến hiện khắp u minh thế giới. Tiêu trừ lửa thiêu của đói khát, chữa lành vết thương của đao kiếm. Hỡi ba vạn oán binh tù tộc triều trước, hãy thọ nhận dòng nước mát lành này của Phật gia để tâm ma được định, oán hận được tiêu!
Đoạn giữa: Sự biến đổi của quân đoàn âm binh và cuộc đối thoại nhân quả với vong tướng
Ngay khi những giọt nước cam lộ thanh khiết chạm vào khói đen oán khí sát cục của ngàn vạn âm binh, một hiện tượng linh thiêng và mầu nhiệm chưa từng có bộc phát rực rỡ giữa sảnh đá cổ kính. Dòng nước mát không hề thiêu đốt hay tàn sát vong hồn như thứ mật pháp tà thuật máu gà đen của lão đạo sĩ Huyền Cơ hay cuốn sách da người của ác tăng Tuệ Hải. Ngược lại, nước cam lộ đi đến đâu là những vết thương rữa nát, những vết máu khô kịt do thảm án chôn sống trăm năm trên thân thể của ba vạn tù binh được chữa lành đến đó.
Nỗi đau đớn dữ dội vì chết ngạt, chết đói khát dưới lòng đất lạnh suốt một thế kỷ qua bỗng chốc được sưởi ấm, tan chảy như tảng băng gặp ánh mặt trời. Những khuôn mặt trắng bợt, hốc mắt chảy máu đầy hung hãn của các oán hồn dần dần phục hồi lại dung mạo bình thường của những người lính phàm trần triều trước.
Họ không còn há miệng nanh nhọn hoắt gào thét đòi nợ mạng nữa, mà đồng loạt hạ vũ khí xuống, quỳ rạp trên sàn đá lâu đài, những tiếng gầm rú dữ dằn chuyển thành những tiếng nấc nghẹn ngào, ai oán của những con người tội nghiệp lâu ngày được giải thoát khỏi xiềng xích bóng tối.
Vị vong tướng lĩnh đứng đầu quỷ trận – kẻ vừa vung thanh đại đao khói đen suýt chém chết cha con Quan huyện – lúc này toàn thân quỷ khí rách nát bỗng chốc tan biến sạch sẽ. Bộ giáp sắt gỉ sét của hắn được gột rửa, lộ ra gương mặt quắc thước, phong sương nhưng đầy nỗi sầu u uất của một vị võ quan triều trước. Hắn khẽ cắm chuôi thanh đại đao xuống sàn đá, quỳ một chân xuống trước đàn tràng của Thầy Tuệ Minh. Đôi mắt hốc lửa địa ngục ban nãy giờ đây trở lại ánh nhìn trầm thâm, rơm rớm những giọt nước mắt u minh, cất tiếng bằng giọng trầm hùng nhưng nghẹn ngào:
– Bạch... Bạch Thầy Tuệ Minh đức cao vọng trọng! Ba vạn anh em quân binh chúng con, trăm năm trước vốn là những binh sỹ hàng phục, nhưng vị tướng quân tàn bạo của Hoàng gia đời trước vì nghi kỵ chính trị, đã tàn nhẫn lừa chúng con vào khu đất trống này rồi ra lệnh cho quân lính chôn sống tập thể trong một đêm đông tuyết phủ. Nỗi oán hận thấu tận trời xanh, cái đói, cái khát và cái lạnh thấu xương dưới hố sâu tập thể kia đã biến chúng con thành những con quỷ mất trí. Chúng con muốn đòi mạng hậu duệ Hoàng gia để đòi lại công lý cho ba vạn vong linh!
Vị vong tướng khẽ ngước đầu nhìn lên tấm lưới Thiên La Địa Võng lấp lánh hạt xá lợi, giọng nói run rẩy:
– Nhưng đêm nay... lời giáo hóa của Thầy và dòng nước cam lộ ấm áp này đã sưởi ấm linh hồn rách nát của chúng con. Trăm năm qua, chưa từng có một ai lập đàn cầu siêu, chưa từng có ai nhỏ lệ xót thương cho thân phận tù binh của chúng con như Thầy. Chúng con... chúng con phải làm sao để dứt bỏ được nỗi đau này đây?
Đoạn kết Phần 3/5: Lời sám hối từ chiếc ấn sứt mẻ và sự khai ngộ của Phật gia
Chứng kiến cuộc đối thoại tâm linh chấn động nhân quả giữa Thầy Tuệ Minh và vị vong tướng triều trước, Quan huyện Hoàng đại nhân đang được cô con gái thướt tha Hoàng Tuyết Mai nâng đỡ, một lần nữa cảm thấy lồng ngực mình quặn thắt vì nỗi hổ thẹn và trách nhiệm dòng họ đè nặng. Ông nén cơn đau đớn do âm khí quấn thân lúc ban chiều, gạt tay Tuyết Mai ra, gượng bò đến bên cạnh bệ thờ Phật. Hoàng đại nhân hai tay nâng chiếc ấn quan huyện bằng đồng cổ đã bị sứt một góc lớn, quỳ rạp người trước vong linh của ba vạn quân binh, giọng nói dõng dạc nhưng chứa đựng sự sám hối chân thành tột cùng:
– Thần linh chứng giám, ba vạn anh linh quân binh triều trước chứng giám! Bản quan là Hoàng Quốc An, hậu duệ bốn đời của dòng họ Hoàng. Hôm nay, chứng kiến thảm án chôn sống tàn bạo năm xưa do cụ tổ ta gây ra, lòng bản quan đau đớn như dao cắt. Bản quan không dám lấy vương pháp triều đình đời nay để ngụy biện cho tội ác huyết hải thâm thù đời trước. Nghiệp lực chất chồng, Hoàng gia ta nguyện gánh chịu. Bản quan nguyện dùng nửa đời thanh liêm còn lại, dâng sớ lên hoàng đế lập đàn tràng quốc sự, ngày đêm tụng kinh gột rửa tội nghiệt cho cụ tổ, cầu chúc cho ba vạn anh linh được siêu sinh về cõi lành. Xin các vị... hãy nhận lấy lời sám hối từ tận đáy lòng của kẻ làm con cháu này!
Lời bộc bạch chính trực của Quan huyện phối hợp với sự trì tụng danh hiệu Quán Thế Âm Bồ Tát thanh thoát của Hoàng Tuyết Mai và sự hồi phục dương khí yếu ớt của Hoàng Thiên Phong đứng phía sau, đã tạo nên một luồng năng lượng hòa giải vô cùng vĩ đại. Chiếc ấn đồng sứt mẻ trên tay ông bất ngờ bộc phát ra một dải ánh sáng màu bạc chính trực, không còn mang sát khí trấn áp quan trường nữa, mà hòa vào dòng nước cam lộ của Thầy Tuệ Minh, tạo thành những đóa hoa sen bạc lấp lánh bao bọc xung quanh ba vạn quân binh.
Thầy Tuệ Minh khẽ mỉm cười, ánh mắt thầy tỏa ra uy lực chính định của bậc chân tu. Thầy nâng cây tích trượng bách tuế, dậm nhẹ chuôi trượng xuống đất một tiếng "BOONG..." thanh thoát, hướng về phía vị vong tướng dặn dò:
– A Di Đà Phật! Thiện tai, thiện tai! Hoàng đại nhân đã quỳ xuống nhận lỗi, nhân quả thù hằn trăm năm nay đã có lối thoát. Thẩm hương linh, ba vạn quân binh thí chủ! Buông bỏ chấp niệm oán hận chính là tự giải thoát linh hồn mình khỏi hầm tối Từ Cung Lãnh. Hãy nương theo ánh sáng của chuỗi hạt xá lợi, nương theo lòng từ bi của chư Phật mà bước lên con đường siêu sinh về cõi lành. Bình minh sắp rạng, thời khắc u minh sắp đóng, các vị hãy mau chóng quy hướng Tam Bảo!
Vị vong tướng triều trước nhìn Hoàng đại nhân, rồi ngước lên nhìn Thầy Tuệ Minh, hận thù trăm năm trong đôi mắt phượng hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự thanh thản, nhẹ nhàng chưa từng có. Hắn chắp hai tay trước ngực, cúi đầu sát đất tạ lễ trước đàn tràng Phật gia, chuẩn bị dẫn dắt ba vạn anh em bước vào vòng quay luân hồi mới...

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Đăng nhận xét (0)
3/related/default