CHƯƠNG 3: HUYỀN MÔN DẠ KHÁCH VÀ MẬT PHÁP TÀ THUẬT (PHẦN 3/5)

Huang
0
HỒN MA Ở LÂU ĐÀI TỪ CUNG LÃNH
CHƯƠNG 3: HUYỀN MÔN DẠ KHÁCH VÀ MẬT PHÁP TÀ THUẬT (PHẦN 3/5)
Khúc mở đầu: Đàn tế máu đen dưới hầm sâu và dã tâm tột cùng của lão đạo sĩ
Đêm hôm sau, khi bóng tối phủ một lớp sương băng dày đặc lên các mái ngói xám của lâu đài Từ Cung Lãnh, không gian toàn bộ phủ thành Vân Nam rơi vào sự tịch mịch đến đáng sợ. Chiếc đồng hồ cổ ngoài đại sảnh vừa buông mười một tiếng canh ba, Đạo sĩ Huyền Cơ đã lặng lẽ chuẩn bị xong đàn tế tà thuật ngay trước cánh cửa gỗ mun bọc xích sắt của căn nhà kho dưới hầm sâu. Lão không dùng nến vàng Tiên gia, mà thắp xung quanh bảy ngọn đèn dầu làm bằng mỡ người chết oan, tỏa ra ánh lửa màu xanh lục leo lét, hắt lên vách đá ẩm ướt những cái bóng vặn vẹo như hình thù của quỷ đói.


Giữa đàn tế, lão đặt một chiếc bát sành chứa đầy máu của một con gà trống đen tuyền vừa bị lão tự tay cắt cổ một cách tàn nhẫn không một chút ghê tay. Ánh mắt hẹp dài của Huyền Cơ lúc này rực lên một thứ dã tâm độc địa, tột cùng. Lão không chỉ muốn hưởng ngoạn phong cảnh như lời nói dối ban sáng với gia đình Quan huyện, lão muốn biến ba vong hồn bị chôn sống từ triều trước thành thứ công cụ vạn năng, thành những con quỷ nô dịch để giúp lão thâu tóm quyền lực, hô phong hoán vũ khắp vùng cao nguyên phương Nam này.
Lão đạo sĩ cười gằn một tiếng, âm thanh khàn khàn vang lên giữa lòng hầm tối tanh nồng mùi tử khí:
– Ha ha ha! Hoàng Quốc An ơi là Hoàng Quốc An! Ngươi làm Quan huyện thanh liêm thì có ích gì? Ngươi ngồi trên đống báu vật oán khí trăm năm mà lại cam tâm để nó ngủ yên dưới đất. Đêm nay, bần đạo sẽ khai mở phong ấn này, biến ba con ả lệ quỷ dưới kia thành âm binh đại sát. Để xem ngày mai, khi cả gia tộc ngươi bị quỷ khí quấn thân, ngươi có phải quỳ gối dâng chiếc ấn quan huyện này cho ta sai khiến hay không!
Nói đoạn, Huyền Cơ giơ cao thanh kiếm gỗ đào cũ kỹ, nhúng đẫm lưỡi kiếm vào bát máu gà đen rồi điên cuồng vung kiếm vẽ lên không trung những đường phù chú hắc ám. Lão há miệng, phun ra một ngụm tinh huyết bản mệnh vào thẳng ba lá bùa chu sa cổ của các vị đại sư triều trước đang dán trên cửa vòm. Ngay lập tức, ba lá bùa vàng ngả sang màu đen kịt, bốc cháy thành những làn khói xám khét lẹt. Trận pháp "Tam Muội Trấn Hồn Ấn" bảo vệ lâu đài suốt một thế kỷ qua chính thức bị phá vỡ hoàn toàn trong tiếng "loảng xoảng" của những sợi xích sắt rỉ sét tự động đứt gãy.
Đoạn giữa: Trận đấu pháp tàn bạo và sự hủy diệt hai vong hồn đầu tiên
Cánh cửa gỗ mun nặng nề rít lên một tiếng lớn rồi tự động mở phanh ra, để lộ một khoảng không gian đen ngỏm, sâu hoắm bên trong nhà kho cổ. Từ lòng hầm tối, một luồng âm phong buốt giá gấp mười lần bão tuyết Vân Nam thổi thốc ra ngoài, làm bảy ngọn đèn mỡ người vụt tắt phụt. Trong bóng đêm đặc quánh, những tiếng gào thét khóc than ai oán, đau đớn bỗng chốc vang lên xé rách màng nhĩ.
Từ trong bóng tối, hai bóng ma đầu tiên bắt đầu trồi lên. Đó là vong hồn của hai người vợ thiếp triều trước. Thân hình họ biến dạng kinh hoàng vì trận chết ngạt và đói khát năm xưa, da thịt xám ngắt rữa nát, móng tay dài nhọn hoắt cào cấu điên cuồng vào khoảng không. Họ vừa thoát xích đã lao thẳng về phía Huyền Cơ đạo sĩ với tất cả sự cuồng nộ tích tụ trăm năm.
Thế nhưng, Huyền Cơ không phải là tay vừa. Lão đạo sĩ độc ác cười lớn một tiếng đầy ngạo nghễ, tay trái lập tức thủ ấn Quy Nguyên, tay phải vung mạnh thanh kiếm gỗ đào đẫm máu gà đen chém thẳng vào không trung. Lão hét lớn mật chú tà thuật:
– Nghiệt súc! Đã bị giam cầm trăm năm còn muốn phản phệ chủ nhân sao? Mau quỳ xuống cho ta trói hồn!
Luồng ánh sáng đỏ rực từ máu gà đen bộc phát ra khỏi lưỡi kiếm, va đập mạnh mẽ vào hai bóng ma đầu tiên. Một tiếng "ĐOÀNG..." nổ dữ dội như sấm đánh dưới lòng đất lạnh. Hai vong hồn tội nghiệp rú lên những tiếng kêu khóc thảm thiết khi làn da thịt thối rữa của họ bị tà hỏa thiêu đốt. Với bản tính tàn nhẫn, Huyền Cơ liên tục kết ấn, dậm chân đọc chú tra tấn hồn phách, ép buộc họ phải thuần phục. Dù oán hận thâm sâu, nhưng dưới sức mạnh mật pháp hắc ám hung hãn của lão đạo, hai vong hồn đầu tiên dần dần bị đánh tan thành những làn khói xám, linh hồn chịu sự tổn hại nặng nề, nằm rạp xuống sàn đá phục tùng dưới chân lão.
Lão đạo sĩ vuốt chòm râu dài, đôi mắt hẹp dài lộ rõ vẻ khinh miệt:
– Hừ! Tưởng lệ quỷ triều trước thế nào, hóa ra cũng chỉ chịu được ba chiêu mật pháp của bần đạo. Còn con ả thứ ba đâu? Mau bước ra đây chịu trói để ta luyện thành bộ ba Sát Quỷ!
Đoạn kết Phần 3/5: Tuyệt thế giai nhân Kim Tiểu Phụng xuất hiện và cái chết của lão đạo
Đúng lúc Huyền Cơ đang đắc ý tột cùng thì từ sâu nhất trong góc nhà kho bỏ hoang, không gian bất ngờ trở nên im ắng một cách quái dị. Không còn tiếng gào thét, không còn tiếng xích sắt, chỉ có một mùi hương hoa mai mùa đông thanh khiết, dịu nhẹ nhưng lạnh ngắt như băng tuyết lan tỏa khắp căn hầm.
Một dải lụa trắng dài muôn trượng từ trong bóng tối bay lướt ra, nhẹ nhàng cuốn bay chiếc la bàn đồng đen trên tay lão đạo rơi xuống đất vỡ tan tành. Từ trong làn sương mù màu hồng nhạt huyền ảo, vong hồn thứ ba từ từ bước ra.
Khác hoàn toàn với hai bóng ma biến dạng ban nãy, vong hồn này hiện thân với một vẻ đẹp tuyệt mỹ, thướt tha đến mức nghẹt thở. Đó là một cô gái trẻ chừng mười chín, đôi mươi, mặc bộ y phục gấm hoa màu đỏ rực như tân nương ngày cưới. Làn da cô trắng muốt như tuyết núi Ngọc Long, đôi môi đỏ mọng như son và mái tóc đen dài chấm gót chân được cài một chiếc trâm vàng lấp lánh. Cô gái này chính là Kim Tiểu Phụng – người vợ thiếp thứ ba và cũng là người bị vị tướng quân tàn bạo triều trước yêu say đắm nhưng cũng hận thấu xương nên đã ra lệnh chôn sống cô trong bộ đồ cưới.
Tiểu Phụng sở hữu một đôi mắt phượng tuyệt đẹp, nhưng đôi mắt ấy lúc này không có tròng trắng, hoàn toàn là một màu đen huyền bí, sâu thẳm như hố đen vũ trụ, chứa đựng một nguồn tà lực và oán hận vượt xa mọi giới hạn trần thế.
Huyền Cơ đạo sĩ vừa nhìn thấy Kim Tiểu Phụng liền bất giác rùng mình, lùi lại một bước, thanh kiếm gỗ đào trên tay khẽ run lên. Lão nhận ra nguồn tà lực tỏa ra từ người cô gái này mạnh đến mức lấn át toàn bộ dương khí và mật pháp của lão. Lão vội vàng cắn đầu lưỡi, phun thêm một ngụm máu lớn vào kiếm gỗ, điên cuồng chém tới hét lớn:
– Ám hồn đại sát! Trói cho ta!
Thế nhưng, Kim Tiểu Phụng chỉ khẽ mỉm cười – một nụ cười vừa kiều diễm vừa lạnh thấu xương tủy. Cô khẽ phất ống tay áo rộng, một luồng quỷ phong mang sức nặng vạn cân bộc phát, gạt phăng thanh kiếm gỗ đào của lão đạo gãy làm đôi thành những mảnh vụn. Huyền Cơ hộc ra một ngụm máu tươi, toàn thân bị đánh bật vào vách đá xám, xương sườn gãy rạn kêu "rắc... rắc...".
Lão đạo sĩ lúc này mới thực sự kinh hoàng, mặt cắt không còn một giọt máu. Lão bò lết trên sàn đá, hai tay chắp lại run rẩy cầu xin:
– Đại tiên... Né nương xá tội! Bản đạo biết lỗi rồi... Xin đừng giết ta...
Kim Tiểu Phụng lơ lửng tiến lại gần, đôi bàn tay ngọc ngà, thon thả với những ngón tay búp măng từ từ vươn ra. Thân hình thướt tha của cô áp sát vào sát mặt lão đạo sĩ. Gương mặt tuyệt đẹp của Tiểu Phụng bất ngờ biến hóa thành một cái sọ người rỉ máu trong chớp mắt rồi trở lại bình thường. Cô không thèm dùng đao kiếm, mà đưa bàn tay ngọc ngà bấu chặt lấy cổ Huyền Cơ đạo sĩ, nâng toàn bộ thân hình lão lên không trung.
Giọng nói của Kim Tiểu Phụng trong trẻo như tiếng chuông ngân nhưng lạnh ngắt như tử khí địa ngục vang lên sát tai lão:
– Một kẻ phàm phu tục tử, mang tâm địa rắn độc, dã tâm tột cùng mà dám dùng tà thuật máu gà đen để nô dịch linh hồn của Kim Tiểu Phụng ta sao? Trăm năm qua, ta chịu đựng cái lạnh thấu xương dưới gầm sàn này, chính là để chờ ngày nhuộm máu cái lâu đài này. Mạng của ngươi... chính là món khai vị đầu tiên đêm nay!
Nói đoạn, năm đầu ngón tay của Kim Tiểu Phụng khẽ dùng lực siết mạnh. Một tiếng "RẮC..." khô khốc vang lên cắt ngang không gian u tối. Cổ của Đạo sĩ Huyền Cơ bị bóp gãy lìa, đôi mắt hẹp dài trợn ngược lộ rõ sự kinh hoàng tột độ trước khi chết. Thân xác lão đạo rũ xuống, bị Tiểu Phụng lạnh lùng ném thẳng vào đống thùng rượu mục nát ở góc hầm.
Giải thoát hoàn toàn khỏi phong ấn triều trước, Kim Tiểu Phụng ngửa mặt lên trời rú lên một tiếng cười lanh lảnh, kinh dị. Tà lực cuồng nộ từ người cô bộc phát, biến hai vong hồn bị đánh tan ban nãy sống lại, hóa thành những cái bóng đen đầy hung hãn. Từ dưới hầm sâu, làn khói đen oán khí bắt đầu cuồn cuộn tràn lên các dãy hành lang, hướng thẳng về phía đại sảnh lâu đài Từ Cung Lãnh – nơi gia đình Quan huyện đang chìm trong giấc ngủ bình yên...

 

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Đăng nhận xét (0)
3/related/default