HỒN MA Ở LÂU ĐÀI TỪ CUNG LÃNH
CHƯƠNG 3: HUYỀN MÔN DẠ KHÁCH VÀ MẬT PHÁP TÀ THUẬT (PHẦN 4/5)
Tiếng chuông báo tử và làn khói oán khí tràn lên đại sảnh
Sau tiếng bóp cổ kết liễu mạng sống của lão đạo sĩ tà ác Huyền Cơ dưới hầm tối, căn nhà kho cổ kính của lâu đài Từ Cung Lãnh như biến thành cái nôi khai sinh ra một chương kinh hoàng mới. Chiếc đồng hồ cổ ngoài đại sảnh buông hồi chuông dài báo hiệu canh tư trôi qua. Thế nhưng, tiếng chuông đêm nay không thanh thoát như mọi khi, mà âm vang trầm đục, nghẹn ngào tựa như tiếng khóc than của người chết bị đóng đinh dưới quan tài gỗ. Cùng lúc đó, một thứ hàn khí tanh nồng mùi máu rữa và đất mục từ dưới gầm sàn hầm sâu bắt đầu cuồn cuộn cuộn xoáy, tràn lên theo các bậc thang đá, len lỏi qua từng khe hở của cánh cửa mật viện, rồi bao phủ lấy toàn bộ hệ thống hành lang lâu đài.
Tại khu vực đại sảnh tòa nhà chính, hệ thống đèn lồng đỏ vốn đang thắp sáng rực rỡ bỗng nhiên đồng loạt chao đảo dữ dội dù các ô cửa vòm bọc kính đã được chốt chặt. Ánh lửa vàng ấm áp trong chớp mắt bị tà lực hắc ám bóp nghẹt, đổi dần sang sắc xanh lục âm u le lói. Những bức tường đá xám của lâu đài bắt đầu rỉ ra thứ sương băng nhớt nháp, lạnh buốt.
Gió từ rừng thông già bên ngoài không còn reo vi vu thanh bình nữa, mà khi đi qua cấu trúc thành cổ, chúng biến thành những tiếng rít bén ngót, lanh lảnh, rợn người nghe như tiếng cười khúc khích của ba người con gái đang đuổi bắt nhau trong đêm tối.
Chàng trai khôi ngô Hoàng Thiên Phong đang nằm ngủ ở phòng cận vệ bên cạnh đại sảnh bất ngờ giật mình tỉnh giấc. Bản năng của một vị võ tướng dạn dày sương gió, từng trải qua trăm trận chiến sinh tử, lập tức báo động cho chàng biết có một luồng sát khí vô cùng kinh khủng đang bủa vây lấy ngôi nhà. Thiên Phong bật dậy, gương mặt tuấn tú lộ rõ vẻ nghiêm nghị. Chàng vội vàng chộp lấy thanh bảo kiếm bạc đeo bên đầu giường, tuốt phăng lưỡi kiếm ra khỏi vỏ. Ánh thép lạnh lẽo của thanh kiếm phản chiếu ánh sáng xanh lục lập lòe của ngọn đèn dầu, tạo nên một cảm giác bất an tột độ.
Lệ quỷ Kim Tiểu Phụng hiện hình và đại nạn bùng phát của Hoàng gia
Thiên Phong sải bước nhanh nhẹn ra ngoài đại sảnh. Đúng lúc này, Quan huyện Hoàng đại nhân cũng mặc vội chiếc áo choàng quan phục, tay cầm một ngọn đèn bão, hớt hải từ thư phòng bước ra. Hai cha con gặp nhau giữa sảnh đá, chưa kịp trao đổi lời nào thì từ phía cầu thang dẫn xuống hầm tối, làn khói đen oán khí sát cục đã đặc quánh lại, tạo thành một vũng lầy hắc ám trên sàn nhà.
Từ trong vũng lầy đen ngỏm ấy, ba thân ảnh thướt tha bắt đầu lơ lửng hiện hình. Đi đầu là hai bóng ma biến dạng, da thịt rữa nát, móng tay dài nhọn hoắt – chính là hai người vợ thiếp đầu tiên bị chôn sống từ triều đại trước. Nhưng điều khiến cha con Quan huyện kinh hoàng bạt vía chính là người con gái đi phía sau họ. Đó là Kim Tiểu Phụng. Cô diện bộ đại y gấm hoa màu đỏ rực như tân nương ngày cưới, mái tóc đen dài chấm gót chân bay lượn bồng bềnh trong không trung. Dung mạo cô tuyệt mỹ, kiều diễm như đóa hoa mai tuyết nở giữa mùa đông Vân Nam, nhưng đôi mắt phượng hoàn toàn là một màu đen huyền bí, sâu thẳm, rỉ ra hai dòng lệ máu chảy dài xuống cằm.
Kim Tiểu Phụng nhìn cha con Quan huyện, đôi môi đỏ mọng khẽ nở một nụ cười vừa quyến rũ vừa lạnh thấu xương tủy. Giọng nói của cô trong trẻo như tiếng khánh đồng nhưng vang vọng đầy ma lực hắc ám:
– Ha ha ha... Ba năm qua, cái lâu đài Từ Cung Lãnh này thật yên bình dưới ánh sáng Phật pháp của tên tiểu hòa thượng kia. Nhưng các người có ngờ đâu, lòng tham của vị Đạo sĩ khách quý mà các người tiếp đón trọng thể ban sáng đã giúp ta đập tan xích sắt phong ấn! Tổ tiên Hoàng gia các người nợ nợ máu của ba chị em ta, hôm nay, khi phong ấn vỡ, món nợ trăm năm này... ta sẽ dùng mạng sống của toàn bộ gia tộc các người để thu hồi!
Quan huyện Hoàng đại nhân khẽ lùi lại một bước, ngọn đèn bão trên tay ông run lên bần bật nhưng chính khí quan trường vẫn giúp ông giữ được sự bình tĩnh. Ông đứng chắn trước mặt con trai, nghiêm giọng hét lớn:
– Yêu nghiệt oán hồn! Ba năm trước, bản quan đã thay mặt cụ tổ bốn đời quỳ xuống sám hối trước vong linh Thẩm tiểu thư, hóa giải thù hằn. Ba vị cũng là người chịu oan ức triều trước, tại sao không chịu buông bỏ chấp niệm, nương nhờ cửa Phật để siêu sinh, lại muốn tiếp tục gieo rắc tai ương, sát sinh hại mệnh trần gian? Vương pháp triều đình và thiên lý công bằng quyết không dung thứ cho hành vi tàn bạo này của các ngươi!
Kim Tiểu Phụng nghe đến hai chữ "sám hối" liền ngửa mặt lên trời rú lên một tiếng cười lanh lảnh, kinh dị. Sức mạnh tà lực cuồng nộ từ người cô bộc phát, biến thành một trận quỷ phong mạnh mẽ thổi bay toàn bộ bàn ghế gỗ tùng trong đại sảnh vỡ vụn thành trăm mảnh. Cô chỉ tay về phía Hoàng đại nhân, hốc mắt đen ngỏm rực lên sát khí tột cùng:
– Sám hối? Vương pháp? Trăm năm trước khi ba chị em ta bị bỏ đói, khát và chết ngạt trong bóng tối dưới gầm sàn này, vương pháp của các người ở đâu? Tiếng khóc oan khuất của chúng ta thấu tận trời xanh mà không một ai thấu hiểu! Lão đạo sĩ tà ác Huyền Cơ dùng máu gà đen định nô dịch ta đã phải đền mạng dưới hầm sâu kia rồi. Đêm nay, đến lượt cái gia tộc khốn khiếp của các người phải chịu chung số phận!
Nói đoạn, Kim Tiểu Phụng khẽ phất ống tay áo rộng màu đỏ. Hai bóng ma vợ thiếp phía trước lập tức rú lên một tiếng chói tai, lao thẳng về phía cha con Quan huyện với mười đầu ngón tay vung vuốt nhọn hoắt chực xé rách lồng ngực họ.
Trận chiến quả cảm của Hoàng Thiên Phong và quyết định cầu cứu Thiền tự
Trước thế lực ma quái cuồng nộ, Hoàng Thiên Phong rống lên một tiếng giận dữ. Cậy vào thân thủ võ nghệ cao cường và dương khí cương trực của một phó tướng dũng mãnh, chàng vung mạnh thanh bảo kiếm bạc, lao lên đón đỡ đòn tấn công của hai lệ quỷ đầu tiên. Ánh kiếm bạc đan chéo vào nhau tạo thành một vòng phòng thủ kiên cố, gạt văng các vạt áo đầy quỷ khí của hai bóng ma ra xa.
Thế nhưng, đao kiếm trần thế dù sắc bén đến mấy cũng chỉ có thể làm chậm bước chân của vong hồn chứ không thể tiêu diệt được họ. Mỗi khi lưỡi kiếm bạc chém xuyên qua thân ảnh rữa nát của lệ quỷ, chúng lập tức tụ lại thành khói xám rồi tiếp tục tấn công dữ dội hơn, khiến Thiên Phong dần dần bị mất sức, hơi thở trở nên dồn dập, trán rịn ra những giọt mồ hôi hột giữa cái lạnh giá thấu xương.
Lúc này, từ phía hậu viện, Huyện thái phu nhân cùng cô cháu gái thướt tha Hoàng Tuyết Mai nghe tiếng động đổ vỡ kinh hoàng cũng hớt hải chạy ra đại sảnh. Chứng kiến cảnh tượng ba hồn ma, đặc biệt là cô gái mặc đồ cưới màu đỏ rực lơ lửng giữa không trung, Tuyết Mai thét lên một tiếng kinh sợ, ngã khuỵu sụp xuống sàn đá, bờ vai gầy khẽ run lên bần bật. Huyện thái phu nhân vội vàng chấp hai tay trước ngực, liên tục niệm danh hiệu Phật trong sự bất lực và hoảng loạn:
– A Di Đà Phật... Kính lạy Quán Thế Âm Bồ Tát... Cứu mạng gia đình chúng con... Đại nạn lại giáng xuống rồi!
Kim Tiểu Phụng nhìn thấy Tuyết Mai và phu nhân, đôi mắt phượng rỉ máu khẽ nheo lại đầy độc địa. Cô lờ lửng tiến lại gần, tà lực từ người tỏa ra ép xuống làm các lính thị vệ gác cửa sảnh không chịu nổi áp lực, ôm đầu hộc máu mũi quỳ rạp xuống đất. Thiên Phong thấy tổ mẫu và em gái gặp nguy hiểm, điên cuồng chém lui hai bóng ma phía trước, lao về đứng chắn trước mặt hai người phụ nữ, giơ cao thanh kiếm bạc hét lớn:
– Con quỷ áo đỏ kia! Muốn chạm vào tổ mẫu và muội muội ta, ngươi phải bước qua xác của Hoàng Thiên Phong này trước đã!
Quan huyện Hoàng đại nhân nhìn thấy tình cảnh gia đình đã rơi vào thế ngàn cân treo sợi tóc, biết rằng mật pháp tà thuật và oán hận trăm năm của ba người thiếp này vượt quá khả năng trấn áp của người trần. Ông quay sang nhìn một tên lính cận vệ thân tín còn gác ở góc sảnh, hét lớn trong tiếng gió quỷ rít gào:
– A Tùng! Mau phá cửa vòm phía tây, phi ngựa tốc ký lên núi ngay lập tức! Hãy dập đầu bái kiến Sư cụ Phương trượng và Thầy Tuệ Minh tại chùa Phật Linh. Nói rằng phong ấn lâu đài Từ Cung Lãnh đã bị phá vỡ hoàn toàn, ba lệ quỷ triều trước đang truy sát cả gia tộc ta. Xin các thầy từ bi hạ sơn cứu mạng chúng sinh lần thứ hai! Mau đi đi!
Tên lính cận vệ A Tùng mặt cắt không còn một giọt máu, vâng lệnh gật đầu lia lịa. Anh dùng hết sức bình sinh phá vỡ ô cửa vòm, nhảy lên lưng thớt hắc mã chiến, điên cuồng phi ngựa lao vào màn bão tuyết đông Vân Nam dày đặc để hướng về phía đỉnh núi thiền tự, mang theo hy vọng sống sót cuối cùng của toàn bộ gia quyến dòng họ Hoàng...

