CHƯƠNG 3: HUYỀN MÔN DẠ KHÁCH VÀ MẬT PHÁP TÀ THUẬT (PHẦN 5/5)

Huang
0

 HỒN MA Ở LÂU ĐÀI TỪ CUNG LÃNH

CHƯƠNG 3: HUYỀN MÔN DẠ KHÁCH VÀ MẬT PHÁP TÀ THUẬT (PHẦN 5/5)
 Trận chiến quả cảm giữa bão quỷ và giới hạn của phàm nhân
Tiếng vó ngựa của binh lính cận vệ A Tùng đã mất hút vào màn đêm sương tuyết dày đặc của vùng núi cao Vân Nam, để lại bên trong đại sảnh lâu đài Từ Cung Lãnh một bầu không khí nghẹt thở đến tột cùng. Lúc này, trận quỷ phong do đại lệ quỷ Kim Tiểu Phụng bộc phát đã đẩy lên đến mức điên cuồng nhất. Những dải lụa trắng dài muôn trượng tựa như những dải vải liệm người chết liên tục từ tay cô phất ra, quất mạnh vào không trung tạo nên những tiếng nổ "đoàng... đoàng..." nhức óc. Hai bóng ma vợ thiếp rữa nát còn lại điên cuồng vây hãm lấy Hoàng Thiên Phong, móng vuốt nhọn hoắt của họ tạo nên những vệt hắc khí xé rách không gian, hòng đoạt mạng chàng trai khôi ngô tuấn tú.


Hoàng Thiên Phong dù hai hổ khẩu tay đã rỉ máu, hơi thở dồn dập và vầng trán rộng đẫm mồ hôi, vẫn kiên cường đứng vững như một ngọn núi đá trước mặt tổ mẫu và em gái. Thanh bảo kiếm bạc trên tay chàng vung lên thành những quầng sáng lấp loáng, gạt phăng từng đợt tấn công của tà ma. Mỗi lần kiếm quang va chạm với quỷ khí, Thiên Phong lại cảm giác như có một khối đá vạn cân nện thẳng vào lồng ngực, khiến lục phủ ngũ tạng đảo lộn, máu nóng dâng lên nghẹn ứ nơi cổ họng. Chàng hiểu rằng, với sức mạnh phàm nhân, chàng đã đi đến giới hạn cuối cùng. Nếu ánh sáng Phật pháp không kịp thời xuất hiện, cả gia tộc Hoàng gia sẽ phải phơi xác ngay tại đại sảnh này trước khi bình minh ló rạng.
Quan huyện Hoàng đại nhân đứng cạnh bên, hai tay nắm chặt chiếc ấn quan huyện bằng đồng, chính khí ngút trời trong lòng ông tỏa ra một vầng hào quang nhạt để bảo vệ Huyện thái phu nhân và Hoàng Tuyết Mai. Tuyết Mai thướt tha quỳ sụp dưới đất, đôi mắt đẫm lệ nhìn ca ca mình đang liều chết bảo vệ gia đình, cô gái thốt lên trong tiếng gió rít gào:
– Ca ca! Cẩn thận phía sau! Con quỷ áo đỏ kia đang lao đến huynh kìa!
Kim Tiểu Phụng lơ lửng trên cao, đôi mắt phượng hoàn toàn là màu đen huyền bí khẽ híp lại đầy độc địa. Chứng kiến sự kiên cường của Thiên Phong, cô mất kiên nhẫn, ngửa mặt lên trời rú lên một tiếng lạnh ngắt. Cô phất mạnh tay áo gấm đỏ rực, một luồng tà lực cuồng nộ mang theo hình bóng của một chiếc quan tài đá khổng lồ lao thẳng về phía Thiên Phong, đánh bật thanh bảo kiếm bạc văng khỏi tay chàng, gãy làm đôi thành những mảnh vụn. Thiên Phong hộc ra một ngụm máu tươi, thân hình cao lớn bị đánh văng lùi lại, ngã gục ngay bên cạnh thềm đá đại sảnh.
 Tiếng tích trượng bách tuế xé toạc màn đêm và sự xuất hiện của Thầy Tuệ Minh
Đúng vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, khi Kim Tiểu Phụng vươn năm đầu ngón tay ngọc ngà, móng vuốt khẳng khiu rỉ máu chực bóp nghẹt vầng trán của Quan huyện Hoàng đại nhân, thì từ phía cửa vòm đổ nát bên ngoài, một luồng ánh sáng vàng rực rỡ, thuần khiết như ánh mặt trời bất ngờ xé toạc màn sương mù hắc ám. Đi kèm với luồng ánh sáng ấy là một thanh âm "BOONG... BOONG... BOONG..." giòn giã, vang dội của chín vòng khoen đồng va vào nhau, chấn động đến tâm can vạn vật.
Một giọng nói trầm ấm, định tĩnh và tràn đầy năng lượng chính định của nhà Phật vang lên, áp đảo hoàn toàn tiếng gào thét của ba lệ quỷ:
– A Di Đà Phật! Khổ hải vô biên, hồi đầu thị ngạn. Ba vị hương linh đã chịu oan khuất trăm năm dưới lòng đất lạnh, cớ sao khi thoát được xích sắt phong ấn lại tiếp tục sa chân vào con đường tà ma sát sinh hại mệnh? Oán oán tương báo đến bao giờ mới dứt? Đêm nay bần tăng Tuệ Minh có mặt ở đây, quyết dùng tấm thân áo cà sa này để lập đàn Đại Từ Đại Bi, hóa giải huyết hải thâm thù cho các vị!
Bước vào đại sảnh giữa bão tuyết là Thầy Tuệ Minh. Vị thiền sư trẻ tuổi hiện thân với phong thái vô cùng trang nghiêm, chân đi giày cói bước đi khoan thai tự tại trên sàn đá đóng băng. Tấm áo cà sa xám tro bay lật phật dưới gió quỷ, chuỗi hạt xá lợi trên cổ thầy bộc phát ra một vòng hào quang rực rỡ bán kính năm thước, đi đến đâu là quỷ khí đen ngỏm và mùi tử khí tanh nồng bị đẩy lùi đến đó. Đi phía sau thầy là bốn vị tăng sỹ điền từ chùa Phật Linh, tay cầm khánh đồng và mõ tre gõ nhịp nhịp nhàng, tạo nên một trận địa âm thanh thanh tịnh vô lượng.
          
Kim Tiểu Phụng bị ánh sáng Phật pháp gạt văng lùi lại ba thước trên không trung, hốc mắt đen ngỏm rực lên ngọn lửa tức giận. Cô nhìn Thầy Tuệ Minh, giọng nói lanh lảnh như dao cạo vang lên:
– Lại là ngươi! Ba năm trước ngươi hóa giải vong hồn Thẩm Nhã Yên, ba năm sau lại muốn đến cản đường đòi mạng của ba chị em ta sao? Lão đạo sĩ Huyền Cơ tàn tạ tàn nhẫn kia đã làm mồi cho oán hận của ta dưới hầm sâu rồi. Đêm nay, dù có là Phật pháp chính định, cũng không thể ngăn ta nhuộm máu toàn bộ cái lâu đài khốn kiếp này!
Nói đoạn, Tiểu Phụng ra hiệu cho hai bóng ma vợ thiếp điên cuồng lao về phía Thầy Tuệ Minh. Vị thiền sư vẫn bình thản như mặt hồ không một gợn sóng. Thầy đặt cây tích trượng bách tuế xuống sàn đá một tiếng "RẦM!", hai tay lập tức chắp chặt trước ngực, bắt đầu trì tụng Thần Chú Thủ Lăng Nghiêm cùng bài kinh Từ Bi Thủy Sám.
Bốn vị tăng sỹ phía sau đồng loạt gõ khánh vang rền. Mỗi một âm tự phát ra từ miệng Thầy Tuệ Minh như những đóa hoa sen vàng rực rỡ bay lượn trong không trung, va đập mạnh mẽ vào hai bóng ma đầu tiên, khiến họ rú lên những tiếng khóc than đau đớn, tà lực hắc ám bị bóc tách, tiêu trừ từng lớp một.
 Nước cam lộ hóa giải oán kết trăm năm và bình minh siêu thoát
Kim Tiểu Phụng thấy hai tỷ muội của mình bị Phật pháp áp chế, điên cuồng vận dụng toàn bộ ma lực hắc ám trăm năm, biến không gian đại sảnh thành một bể ảo ảnh máu đỏ thẫm. Cô lao xuống, mười đầu ngón tay búp măng vung ra những dải lụa trắng mang theo sát khí ngút trời chực xé rách lá chắn hào quang xá lợi của vị thiền sư.
Thầy Tuệ Minh bất ngờ mở bừng tuệ nhãn, tay trái cầm bình tịnh thủy, tay phải dùng nhành dương liễu khẽ nhúng nước cam lộ rải khắp không gian đại sảnh. Thầy vừa rải nước vừa trầm giọng giáo hóa, giọng nói mang lực lượng nhiếp phục tâm ma cực đại:
– Thẩm Nhã Yên ba năm trước đã buông bỏ oán hận để siêu sinh. Kim Tiểu Phụng thí chủ! Ngươi bị chôn sống trong bộ đồ cưới, nỗi đau đớn, đói khát và lạnh lẽo dưới gầm sàn mật thất suốt một thế kỷ qua, Phật gia đều thấu suốt. Thế nhưng, kẻ gây ra thảm án cho các ngươi đã nhận quả báo dưới tầng địa ngục từ lâu. Gia đình Quan huyện đời nay là bậc thanh liêm, chính trực, không có tội tình gì với các ngươi. Ngươi giết chết đạo sĩ Huyền Cơ là vì lão mang dã tâm nô dịch, đó là nhân quả của lão. Nhưng nếu ngươi đại sát gia tộc Hoàng gia, ngươi sẽ vĩnh viễn đọa vào đường ác quỷ dữ tợn, chịu cái lạnh thấu xương của địa ngục vô gián, ngàn đời vạn kiếp không thể nhìn thấy ánh mặt trời! Hãy nhìn vào lòng từ bi của đức Phật, buông bỏ chấp niệm để linh hồn được sưởi ấm mà đi đầu thai!
Dòng nước cam lộ thanh khiết chạm vào người Kim Tiểu Phụng và hai bóng ma, không phải là thứ tà hỏa thiêu đốt như máu gà đen của lão đạo sĩ, mà là một cảm giác ấm áp, dịu nhẹ lan tỏa vào tận sâu trong linh hồn rách nát của họ. Nỗi đau đớn bị bỏ đói, khát trăm năm bỗng chốc biến mất. Bộ đại y gấm hoa màu đỏ rực của Tiểu Phụng dần dần ngả sang màu trắng tinh khôi, hai dòng lệ máu trên gương mặt tuyệt mỹ biến mất, trả lại làn da trắng ngần và đôi mắt phượng trong veo như nước hồ đại lý mùa thu.
Tiểu Phụng nhìn xuống bàn tay mình, rồi nhìn sang Quan huyện Hoàng đại nhân cùng Thiên Phong đang bị thương. Sự chính trực của Hoàng gia và lòng đại từ đại bi của Thầy Tuệ Minh đã hoàn toàn cảm hóa được tâm ma của cô gái trẻ. Cô khẽ rơi những giọt nước mắt hạnh phúc, hai tay chắp trước ngực, cúi đầu đảnh lễ trước vị thiền sư:
– A Di Đà Phật... Tâm oán hận trăm năm của Kim Tiểu Phụng ta... nay đã được ánh sáng Phật pháp sưởi ấm. Ta không đòi nợ máu nữa... Ta nguyện buông bỏ tất cả để cùng hai vị tỷ muội về cõi lành... Cảm ơn Thầy đã khai ngộ cho chúng con...
Nói đoạn, thân ảnh thướt tha của Kim Tiểu Phụng cùng hai người vợ thiếp dần dần hóa thành ngàn vạn hạt đốm sáng màu vàng nhạt lấp lánh như những ánh sao đêm, nhẹ nhàng bay lượn một vòng quanh đại sảnh lâu đài Từ Cung Lãnh rồi tan loãng vào khoảng không gian cao vút, chính thức siêu thoát khỏi bể khổ trần gian.
Đúng lúc ấy, chiếc đồng hồ cổ buông sáu tiếng chuông rạng sáng. Những tia nắng bình minh đầu tiên của ngày mới chiếu rực rỡ qua các ô cửa vòm, xua tan hoàn toàn lớp sương mù oán khí hắc ám, trả lại sự hanh thông, thanh bình tuyệt đối cho tòa lâu đài đá cổ kính. Hoàng Thiên Phong khẽ thở phào, hơi thở dần ổn định, cùng phụ thân và gia quyến quỳ sụp bái tạ ơn cứu mạng đại từ đại bi của Thầy Tuệ Minh.


Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Đăng nhận xét (0)
3/related/default