HỒN MA Ở LÂU ĐÀI TỪ CUNG LÃNH
CHƯƠNG 3: HUYỀN MÔN DẠ KHÁCH VÀ MẬT PHÁP TÀ THUẬT (PHẦN 2/5)
Khúc mở đầu: Nắng sớm mùa đông và mưu tính lưu trú của Đạo sĩ Huyền Cơ
Sáng hôm sau, khi những tia nắng sớm đầu tiên của mùa đông Vân Nam lướt qua những rặng thông già bám đầy sương băng, tòa lâu đài đá cổ Từ Cung Lãnh khoác lên mình một vẻ đẹp vừa tráng lệ vừa tĩnh mịch. Lớp sương mù xám chì của đêm hôm trước đã tan bớt, để lộ ra những đỉnh núi tuyết trập trùng phía xa xa lấp lánh dưới ánh bình minh ửng hồng. Trong đại sảnh, hơi ấm từ lò sưởi bằng đá lớn vẫn tỏa ra dễ chịu, xua tan cái se lạnh của buổi sớm mai vùng cao nguyên phương Nam.
Tại bàn ăn, Quan huyện Hoàng đại nhân cùng phu nhân và hai người cháu đang dùng bữa điểm tâm thanh đạm thì Đạo sĩ Huyền Cơ sải bước tiến vào. Khác hẳn với vẻ mệt mỏi vì đường xa tối hôm trước, lão hôm nay hiện lên với phong thái vô cùng khoan thai, áo bào chỉnh tề, chòm râu dài vuốt gọn, tay cầm phất trần lông ngựa trắng toát lên khí độ tiên phong đạo cốt của bậc chân tu Huyền môn. Lão bước đến, khẽ chắp tay thủ ấn, nở nụ cười hiền hậu:
– Vô Lượng Thọ Phật! Kính chào Hoàng đại nhân, Huyện thái phu nhân và hai vị quý nhân. Đêm qua được tá túc tại căn phòng trung tâm lâu đài ấm áp của Đại nhân, bần đạo đã có một giấc ngủ an lành nhất sau nhiều tháng ngày bôn ba hành tẩu giang hồ.
Quan huyện Hoàng đại nhân vội vã đứng dậy đáp lễ, cung kính nói:
– Đạo trưởng quá bộ ghé chân là phúc phận của phủ này. Thấy Đạo trưởng khí sắc hồng hào, bản quan cũng an lòng. Không biết hôm nay đường núi sương tuyết đã vơi, Đạo trưởng có mưu tính tiếp tục cuộc hành trình chu du hay không?
Huyền Cơ đạo sĩ khẽ nheo đôi mắt hẹp dài, một tia sáng âm trầm thoáng qua đáy mắt rồi lập tức biến mất sau nụ cười ẩn ý. Lão thở dài nhẹ, vẻ mặt lộ nét đắm say trước cảnh sắc xung quanh:
– Bạch Đại nhân, bần đạo từ sớm bước ra hiên vòm, nhìn ngắm rặng thông già và cấu trúc đá cổ kính của Từ Cung Lãnh này mà lòng không khỏi trầm trồ thán phục. Phong cảnh lập đông nơi đây vừa hùng vĩ, vừa mang một nét hoài cổ u tịch hiếm có. Bần đạo có một thỉnh cầu mạo muội, không biết Đại nhân có tiện chấp thuận cho bần đạo được lưu trú tại lâu đài thêm một tuần nữa để vừa thưởng ngoạn cảnh đẹp Vân Nam, vừa tìm hiểu về kiến trúc cổ triều trước của tòa thành này hay không?
Nghe đến đây, chàng trai khôi ngô Hoàng Thiên Phong khẽ cười, hào sảng lên tiếng:
– Đạo trưởng thích phong cảnh nơi đây thì cứ tự nhiên ở lại. Triều đình coi trọng huyền môn, gia đình ta ba năm qua cũng yên bình, có thêm một bậc cao nhân đàm đạo văn chương, phong thủy cùng phụ thân thì còn gì bằng!
Huyện thái phu nhân và Tuyết Mai cũng vui vẻ gật đầu tán thành. Quan huyện Hoàng đại nhân không một chút nghi ngờ, lập tức chấp thuận thỉnh cầu của vị đạo sĩ mưu mô mà không hề hay biết rằng, chính quyết định này đã vô tình rước một đại họa kinh hoàng vào nhà.
La bàn định vị và hành trình khảo sát hắc ám dưới hầm lâu đài
Kể từ ngày hôm đó, Huyền Cơ đạo sĩ bắt đầu cuộc hành trình khảo sát lâu đài dưới danh nghĩa "thưởng ngoạn phong cảnh". Lão giả vờ đi dạo quanh các rặng thông, ngắm nhìn mái ngói rêu phong vào ban ngày, nhưng khi màn đêm buông xuống, lúc vạn vật chìm vào im lặng và gia quyến dòng họ Hoàng đã đi ngủ, lão mới thực sự bộc lộ chân diện mục của một kẻ luyện mật pháp tà thuật.
Vào đêm thứ ba của kỳ lưu trú, khi tiếng chuông đồng vừa điểm canh ba, Huyền Cơ đạo sĩ lặng lẽ lẻn ra khỏi phòng khách VIP. Lão giấu chiếc phất trần vào vạt áo, tay phải rút từ trong túi áo gấm ra một chiếc La bàn tà pháp bằng đồng đen, trên mặt la bàn không khắc các cung vị thông thường mà khắc những ký tự đỏ rực như máu của âm phần. Lão cắn đầu ngón tay, nhỏ một giọt máu tươi vào tâm la bàn, miệng lẩm bẩm đọc mật chú gọi âm. Ngay lập tức, kim la bàn bằng đồng quay điên cuồng rồi chỉ thẳng hướng xuống thềm đá dẫn sâu vào khu vực hầm tối dưới nền lâu đài.
Lão đạo khẽ liếm môi, đôi mắt hẹp dài rực lên sự tham lam độc địa. Lão nương theo ánh sáng lập lòe chuyển sang sắc xanh lục ma quái của chiếc la bàn, bước từng bước nhẹ nhàng xuống các bậc thang đá ẩm ướt. Càng đi xuống sâu, không gian càng trở nên tối tăm, lạnh ngắt và bốc lên thứ mùi nhớt nháp, tanh nồng của tử khí cổ xưa.
Sau khi đi qua ba tầng cửa vòm đá khóa chặt, Huyền Cơ đạo sĩ đứng trước một cánh cửa gỗ mun khổng lồ bọc xích sắt rỉ sét, nằm khuất sau những thùng rượu bỏ hoang. Đây chính là một căn nhà kho mật thất bị lãng quên từ triều đại trước.
Lão đạo giơ la bàn lên sát cánh cửa. Kim đồng hồ rung lên dữ dội bần bật, cho thấy một luồng oán khí đặc quánh như lòng đất lạnh đang cuộn xoáy phía sau vách gỗ. Huyền Cơ đạo sĩ thầm kinh ngạc, lão áp tai vào khe cửa, gương mặt già nua vặn vẹo vì phấn khích khi nghe thấy những tiếng thầm thì ai oán, tiếng cào cấu "xoẹt... xoẹt..." từ bên trong vọng ra. Lão thốt lên đầy đắc ý:
– Ôi trời đất ơi! Quả đúng như ta dự đoán! Tà khí ở đây thậm chí còn mạnh hơn cả vong hồn cô gái áo trắng ba năm trước. Phía sau cánh cửa này... oán hận chập chùng, oán khí tích tụ sâu dày như bể máu. Đây chẳng phải là thần dược để luyện thành bộ ba Sát Quỷ cho tà pháp của bần đạo sao? Hoàng gia các người thật ngu ngốc khi canh giữ một kho báu âm phần đồ sộ thế này mà không biết sử dụng!
Bí mật thảm án ba người thiếp và trận pháp phong ấn triều trước
Huyền Cơ đạo sĩ không vội vã phá cửa. Lão lùi lại ba bước, giơ cao thanh kiếm gỗ đào cũ kỹ, bắt đầu vận dụng tà thuật để dò xét kết cấu phong ấn của căn phòng. Dưới nhãn lực hắc ám của lão, trên cánh cửa mun hiện lên hàng vạn dải sợi chỉ vàng rực rỡ đan chéo vào nhau, kết hợp với ba lá bùa chu sa cổ của các vị đại sư triều trước để lại. Đây là một trận pháp "Tam Muội Trấn Hồn Ấn" vô cùng nghiêm ngặt, kìm giữ chặt chẽ linh hồn của những người chết khuất mặt bên trong không cho thoát ra ngoài quấy nhiễu trần thế.
Từ các ký tự mờ nhạt khắc trên bia đá cạnh cửa hầm, Huyền Cơ đạo sĩ dần giải mã được thảm án kinh hoàng của quá khứ. Hóa ra, vào triều đại trước, vị tướng quân tàn bạo – chủ nhân cũ của lâu đài – trong một cơn ghen tuông cuồng loạn và nghi kỵ chính trị, đã ra lệnh chôn sống ba người vợ thiếp trẻ tuổi của mình ngay bên trong căn nhà kho hầm tối này.
Ba người con gái tội nghiệp bị bỏ đói, khát và chết ngạt trong sự oán hận thấu tận trời xanh. Linh hồn của họ vì chết oan khuất nên không thể siêu thoát, ngày đêm gào thét đòi nợ máu, buộc vị chủ cũ phải mời cao tăng đến lập trận pháp phong ấn, giam cầm họ dưới lòng đất lạnh suốt một thế kỷ qua.
Lão đạo nhìn chằm chằm vào ba lá bùa chu sa đã phai màu theo thời gian, nụ cười độc ác hiện rõ trên gương mặt. Lão lẩm bẩm đầy mưu mô:
– Ba người thiếp bị chôn sống oan uổng... Oán hận trăm năm đã hóa thành lệ quỷ hung tàn. Trận pháp phong ấn này tuy chặt chẽ nhưng qua trăm năm sương tuyết Vân Nam đã suy yếu phần nào. Đêm mai, bần đạo sẽ lập đàn tà thuật, dùng máu gà đen và mật pháp Huyền môn để phá vỡ phong ấn này, gọi vong hồn ba cô gái ấy lên làm âm binh sai khiến. Chỉ cần khống chế được ba lệ quỷ này, ta sẽ dễ dàng bóp nghẹt dương khí của cái lão Quan huyện Hoàng đại nhân kia, bắt ông ta phải làm con rối nghe theo mọi mệnh lệnh pháp lý của ta để thâu tóm quyền lực phủ thành này! Ha ha ha!
Đúng lúc tiếng cười đắc ý của lão đạo vừa vang lên trong lòng hầm tối, một luồng quỷ phong lạnh ngắt bỗng từ khe cửa gỗ thổi thốc ra, làm rách toạc một góc chiếc đạo bào của lão, như một điềm báo kinh hoàng cho sự cuồng nộ của ba vong hồn đang chờ đợi ngày thoát xác...

