TÁC GIẢ HOÀNG QUỐC HUY (LIZ QUIEHUI) – NGƯỜI NHẶT NHẠNH KÝ ỨC VÀ KHÂU VÁ NHỮNG GIẤC MƠ GIANG DỞ

Huang
0


CHƯƠNG I: LỜI MỞ ĐẦU GIỮA HAI THẾ GIỚI – KHI CHỮ NGHĨA LÀ LỐI THOÁT DUY NHẤT

Chào bạn – người lữ hành đã vô tình hay hữu duyên dừng chân tại trạm trú ẩn văn học này.

Có một câu ngạn ngữ cổ nói rằng: "Chúng ta không gặp gỡ bất kỳ ai bằng sự tình cờ. Mỗi người bước vào cuộc đời ta đều là một chương sách cần phải đọc." Nếu bạn đã nhấp chuột vào trang web này, đi qua tấm banner huyền ảo và dừng lại ở trang giới thiệu này, tôi tin giữa tâm hồn của tôi và bạn đã có một sợi dây đồng điệu nào đó chưa được gọi tên. Phía sau mỗi trang sách là một cuộc đời, phía sau mỗi câu chữ là một linh hồn đang thao thức. Trong thế giới của những câu chuyện dài kỳ được lưu trữ tại đây, tôi không phải là một vĩ nhân, một nhà thông thái, hay một vĩ nhân có tầm ảnh hưởng to lớn. Tôi chỉ đơn giản là Hoàng Quốc Huy, hay còn được biết đến qua bút danh Liz Quiehui – một người đàn ông đi qua những năm tháng thăng trầm của cuộc sống để rồi nhận ra: văn chương chính là bến đỗ bình yên nhất của cuộc đời mình.



Mỗi con người khi sinh ra và trưởng thành đều phải mang trên mình những chiếc mặt nạ khác nhau để đối diện với xã hội. Chúng ta là những nhân viên mẫn cán, những người con trách nhiệm, những người trụ cột lo toan cơm áo gạo tiền. Nhưng khi màn đêm buông xuống, khi tiếng ồn ào của xe cộ ngoài kia lùi xa và vạn vật chìm vào im lặng, đó là lúc bản ngã chân thật nhất của chúng ta thức tỉnh. Đối với tôi, khoảnh khắc đối diện với màn hình máy tính trống huơ hoặc một trang giấy trắng chính là lúc tôi được cởi bỏ mọi áp lực, được tự do bay lượn trong vũ trụ do chính mình sáng tạo ra. Chữ nghĩa, đối với tôi, ban đầu là một sở thích, sau đó là một đam mê, và giờ đây – sau nhiều năm tháng bôn ba – nó đã trở thành một lối thoát duy nhất cho tâm hồn.

Trang web này được xây dựng không nhằm mục đích thương mại xô bồ, không chạy theo những giá trị hào nhoáng nhất thời. Đây là một phòng triển lãm ký ức, một cuốn nhật ký hành trình được viết bằng cả thanh xuân, và là nơi những ý tưởng giang dở suốt nhiều năm qua của tôi chính thức được đánh thức, gọt giũa và tái sinh với một diện mạo rực rỡ nhất. Hãy thả lỏng tâm trí, tạm gác lại những lo toan của thế giới xô bồ ngoài kia, và cùng tôi lật mở những chương đầu tiên của hành trình viễn du này.


CHƯƠNG II: BÚT DANH "LIZ QUIEHUI" VÀ SỰ ĐAN XEN GIỮA ĐỜI THỰC VÀ MỘNG TƯỞNG

Nhiều người từng hỏi tôi về ý nghĩa của cái tên Liz Quiehui. Giữa một thị trường văn học mạng với vô vàn những bút danh thuần Việt, hay những cái tên mang đậm màu sắc kiếm hiệp, tiên hiệp Trung Hoa, thì "Liz Quiehui" hiện lên như một dấu chấm hỏi mang chút hơi hướng phương Tây, một chút bí ẩn và có phần hoài niệm. Đó không phải là một sự lựa chọn ngẫu nhiên để gây chú ý, mà là một mật mã nghệ thuật gắn liền với thế giới quan của tôi.

Để hiểu về Liz Quiehui, hãy chẻ nhỏ cái tên đó ra làm hai phần:

  • Chữ "Liz": Trong thần thoại và các tầng nghĩa ngôn ngữ cổ, Liz đại diện cho sự tự do, khát vọng phá bỏ những giới hạn, những chiếc lồng vô hình mà định kiến xã hội hoặc chính bản thân chúng ta tự áp đặt lên mình. "Liz" là phần nổi loạn ngầm trong tư duy sáng tạo, là khao khát được thử nghiệm những cấu trúc cốt truyện mới, những góc nhìn gai góc và những tâm lý nhân vật dị biệt mà trong cuộc sống đời thường, người ta thường né tránh.

  • Chữ "Quiehui": Đây chính là phần cốt lõi, là một cách chơi chữ và biến điệu nghệ thuật từ chính cái tên khai sinh của tôi – Quốc Huy. Nếu bạn đọc cụm từ này với một sự chiêm nghiệm chậm rãi, bạn sẽ thấy nó vừa giữ lại âm hưởng nguyên bản của "Quốc Huy", nhưng lại khoác lên một lớp áo huyền ảo của sự tĩnh lặng và suy tư. "Quiehui" trong hình dung của tôi giống như một buổi chiều tà, khi ánh mặt trời dần khuất sau đường chân trời, nhường chỗ cho những suy tưởng ban đêm.

Bút danh này giống như một chiếc mặt nạ nghệ thuật, một chiếc cầu nối tâm linh cho phép tôi tạm rời bỏ những bộn bề, lo toan của cuộc sống đời thực để hoàn toàn sống thật với những suy tư, những góc khuất sâu thẳm nhất bên trong tâm hồn mình. Khi đặt bút ký tên Liz Quiehui, tôi không còn là một cá nhân phải cúi đầu trước những quy luật của cuộc sống, mà là một thực thể sống trọn vẹn vì nghệ thuật, vì nhân vật và vì những độc giả đang chờ đợi ở bên kia màn hình. Nó nhắc nhở tôi rằng, dù thế giới ngoài kia có thay đổi ra sao, thì trong thế giới văn học này, tôi luôn có một vương quốc của riêng mình, nơi sự chân thành và sáng tạo trị vì.


CHƯƠNG III: TIẾNG GỌI TỪ NGĂN KÉO CŨ – KHI NHỮNG "MẦM SỐNG" KHÔNG CHỊU NGỦ YÊN

Câu chuyện về hai bộ truyện dài kỳ mà bạn sắp sửa thưởng thức trên trang web này không phải là sản phẩm của một vài ngày ngẫu hứng, cũng không phải là những ý tưởng được sản xuất công nghiệp theo xu hướng thị trường hiện tại. Chúng là những "báu vật thời gian", là những hạt mầm ý tưởng đã được gieo xuống từ rất nhiều năm về trước.

Tôi vẫn nhớ như in những ngày tháng của tuổi trẻ, những năm mươi năm trước, khi ngọn lửa đam mê của tôi bùng cháy dữ dội nhất. Lúc đó, tôi viết bằng một thứ bản năng thuần khiết, chưa bị vấy bẩn bởi những toan tính hay áp lực cuộc sống. Tôi có thể thức trắng đêm đến 3-4 giờ sáng chỉ để đuổi theo một phân đoạn tâm lý của nhân vật, có thể bỏ cả bữa ăn khi một nút thắt cốt truyện bất ngờ được tháo gỡ trong tâm trí. Những mảnh giấy nháp, những dòng ghi chú vội vàng trên điện thoại khi đang đi trên đường, tất cả tích lũy lại thành một thế giới đồ sộ. Những ý tưởng khi ấy tươi mới, căng tràn sức sống và đầy hoài bão lớn lao.

Thế nhưng, cuộc sống vốn dĩ không phải là một con đường bằng phẳng trải đầy hoa hồng. Cuộc sống là một chuỗi những ngã rẽ không báo trước và thường rất nghiệt ngã. Gánh nặng cơm áo, những trách nhiệm đè nặng lên vai của một người trưởng thành, những thất bại, những va vấp trong sự nghiệp đã cuốn tôi vào một vòng xoáy khác. Tôi không còn thời gian để mơ mộng, không còn không gian để lắng nghe tiếng nói của các nhân vật. Những bản thảo viết dở, những chương truyện đang dừng lại ở đoạn cao trào nghẹt thở đành phải khép lại, xếp gọn vào một góc tối của ngăn tủ, bám bụi theo thời gian.

Suốt nhiều năm tháng dài đằng đẵng, tôi đã nghĩ rằng mình đã từ bỏ. Tôi đã nghĩ rằng bản thân mình đã bị thực tế cuộc sống "thuần hóa", rằng ngọn lửa văn chương trong tôi đã tắt lịm thành tro tàn. Nhưng tôi đã lầm. Có một sự thật nghiệt ngã nhưng cũng đầy tuyệt vời trong nghệ thuật: Ý tưởng nghệ thuật chân chính không bao giờ chết. Chúng chỉ ngủ đông.

Trong suốt những năm tháng bôn ba ấy, mỗi khi tôi đứng trước một buổi hoàng hôn buông xuống trên thành phố xa lạ, mỗi khi tôi chứng kiến một lát cắt nghiệt ngã của số phận con người, hay thậm chí là khi tôi vô tình nghe lại một bản nhạc cũ... những nhân vật năm xưa lại trỗi dậy. Họ thì thầm bên tai tôi. Họ trách móc tôi vì đã bỏ rơi họ giữa chừng. Nhân vật của bộ truyện thứ nhất vẫn đang kẹt lại trong trận chiến sinh tử của cuộc đời họ; nhân vật của bộ truyện thứ hai vẫn đang đứng trước ngã rẽ của định mệnh mà chưa biết đi đâu về đâu. Họ muốn được sống, họ muốn được hoàn thành sứ mệnh của mình, và họ cần tôi – người duy nhất có chìa khóa mở ra cánh cửa thế giới của họ.

Hôm nay, khi tôi ngồi đây viết những dòng này, tôi nhận ra mình không thể trốn tránh thêm được nữa. Bản thân tôi của hiện tại đã tích lũy đủ độ chín của sự trải nghiệm, đủ sự bao dung sau những vết thương của cuộc đời, và đủ sự sắc sảo để nhìn nhận mọi việc một cách sâu sắc hơn. Tôi quyết định trở lại. Tôi cầm bút không phải để bắt đầu một điều gì đó hoàn toàn mới mẻ để chứng tỏ bản thân, mà là để hoàn thiện lời hứa với chính thanh xuân của mình, hoàn thiện lời hứa với những đứa con tinh thần đã kiên nhẫn chờ đợi tôi trong bóng tối suốt nhiều năm qua. Tôi trở lại để: Đánh thức những giấc mơ giang dở.


CHƯƠNG IV: TRIẾT LÝ SÁNG TÁC – BA TRỤ CỘT "CHÂN - THIỆN - MỸ" GIỮA THỜI ĐẠI SỐ

Nếu bạn đang tìm kiếm những bộ truyện chạy theo xu hướng "mì ăn liền" – nơi mà nhân vật chính có sức mạnh vô địch chỉ sau một đêm, nơi các tình tiết giật gân (drama) được thêm thắt một cách vô căn cứ chỉ để câu lượt xem (view), hay những câu chuyện tình yêu hoàn hảo, màu hồng một cách phi thực tế... thì tôi xin thành thật chia sẻ rằng: không gian văn học của Liz Quiehui có thể sẽ không phù hợp với bạn.

Tôi không viết truyện để chạy đua với số lượng, càng không viết để thỏa mãn những nhu cầu giải trí hời hợt, thoáng qua. Triết lý sáng tác của tôi, dù từ nhiều năm trước hay ở thời điểm hiện tại, vẫn luôn kiên định dựa trên ba trụ cột cốt lõi của nghệ thuật chân chính: Chân – Thiện – Mỹ.

   [ TRIẾT LÝ SÁNG TÁC CỦA LIZ QUIEHUI ]

                   │

         ┌─────────┼─────────┐

         ▼         ▼         ▼

       CHÂN      THIỆN      MỸ

     (Thực tế) (Nhân văn) (Nghệ thuật)


1. Cái Chân – Sự Chân Thực Trong Tâm Lý Và Bối Cảnh

Dù tôi có viết về một thế giới huyền tưởng, một bối cảnh khoa học viễn tưởng xa xôi hay một câu chuyện tâm lý xã hội hiện thực, thì cốt lõi bên trong vẫn phải là con người. Nhân vật của tôi không có ai là hoàn hảo 100%. Họ có những ích kỷ, có những nỗi sợ hãi hèn nhát, có những sai lầm dẫn đến hậu quả nghiêm trọng và có những tổn thương sâu sắc trong quá khứ.

Tôi muốn người đọc khi nhìn vào nhân vật của Liz Quiehui sẽ thấy một phần hình bóng của chính mình trong đó: một chút yếu đuối, một chút đấu tranh giằng xé giữa cái thiện và cái ác, giữa lý trí và tình cảm. Sự chân thực trong việc xây dựng tâm lý chính là chìa khóa để một bộ truyện có thể sống mãi với thời gian, thay vì bị lãng quên sau khi đọc xong chương cuối.

2. Cái Thiện – Tính Nhân Văn Sau Những Giông Bão

Tôi không ngần ngại đẩy nhân vật của mình vào những hoàn cảnh nghiệt ngã nhất, đối mặt với những bi kịch thắt lòng hay những cú lật kèo đầy đau đớn của số phận. Thế nhưng, mục đích của việc ngược đãi nhân vật không phải là để tạo ra sự bi lụy, tiêu cực. Tôi muốn thông qua những giông bão đó để thử thách bản ngã của họ.

Dù thế giới trong truyện có đen tối đến đâu, dù lòng người có hiểm độc ra sao, thì đến cuối cùng, ngọn lửa của tình yêu thương, sự vị tha và khát vọng sống chân chính vẫn sẽ tìm được cách để tỏa sáng. Sau mỗi chương truyện, điều tôi muốn đọng lại trong lòng độc giả không phải là sự bế tắc, mà là một niềm hy vọng, một sự thấu hiểu và bao dung hơn đối với cuộc đời thực tại.

3. Cái Mỹ – Sự Chau Chuốt Trong Ngôn Từ Và Cấu Trúc

Đối với tôi, văn học là nghệ thuật của ngôn từ. Tôi dành hàng giờ đồng hồ chỉ để gọt giũa một câu văn, chọn một từ đắt giá nhất để miêu tả nội tâm nhân vật hoặc một khung cảnh thiên nhiên. Tôi yêu cầu sự nghiêm túc tuyệt đối trong lao động nghệ thuật.

Mỗi chương truyện được đăng tải trên trang Google Sites này phải là một sản phẩm hoàn chỉnh nhất, sạch sẽ nhất, không có lỗi chính tả, không có những câu văn ngô nghê, đứt gãy. Tôi muốn mang đến cho bạn một trải nghiệm đọc truyện cao cấp, mượt mà và đầy tính thẩm mỹ, giống như việc bạn đang thưởng thức một ly trà ngon trong một không gian yên tĩnh.


CHƯƠNG V: KHÔNG GIAN ĐỘC QUYỀN VÀ KHÁT VỌNG XÂY DỰNG CỘNG ĐỒNG ĐỌC TỬ TẾ

Khi quyết định đưa hai bộ truyện này lên nền tảng Google Sites cá nhân thay vì đăng tải lên các diễn đàn truyện mạng đại trà, tôi đã phải suy nghĩ rất nhiều. Các diễn đàn lớn ngoài kia có sẵn lượng người đọc khổng lồ, nhưng đổi lại, họ cũng có rất nhiều sự xô bồ: những quảng cáo rác che khuất tầm nhìn, những bình luận khiếm nhã, độc hại, và đặc biệt là nạn sao chép bản quyền vô tội vạ bằng các công cụ tự động (tool cào truyện).

Tôi không muốn các con chữ của mình – những đứa con tinh thần được ấp ủ bằng cả thanh xuân – bị biến thành công cụ kiếm tiền cho những trang web lậu, bị xào nấu, chuyển thành audio AI một cách thô bạo mà không có sự đồng ý của tác giả. Đó là lý do vì sao trang web này được thiết lập với những hàng rào bảo mật kỹ thuật nghiêm ngặt: chặn sao chép, chặn chuột phải, sử dụng định dạng hiển thị cao cấp.

Tôi biết, những biện pháp này đôi khi sẽ gây ra một chút bất tiện cho những người đọc phổ thông. Nhưng tôi tin rằng, những độc giả đích thực của Liz Quiehui – những người tìm đến đây bằng sự đồng điệu trong tâm hồn – sẽ thấu hiểu và trân trọng hành động này. Việc bảo vệ bản quyền không phải là để tạo khoảng cách giữa tác giả và độc giả, mà là để bảo vệ một không gian văn học thuần khiết nhất, tôn trọng chất xám của người viết và đảm bảo quyền lợi cho chính người đọc khi được thưởng thức những nội dung nguyên bản, chất lượng cao nhất.

Hơn cả một trang web đăng truyện, tôi khát vọng biến nơi đây thành một Cộng đồng văn học tử tế. Nơi đây không có chỗ cho những phán xét vội vàng, không có những cuộc tranh luận vô bổ. Đây là nơi chúng ta – tôi và bạn – cùng ngồi lại, chia sẻ về diễn biến của câu chuyện, phân tích về tâm lý nhân vật, và rộng hơn là chiêm nghiệm về những bài học cuộc sống được lồng ghép trong từng chương truyện. Mỗi lời bình luận văn minh, mỗi sự động viên, góp ý chân thành từ các bạn chính là nguồn năng lượng vô giá, là dòng nước mát lành nuôi dưỡng ngọn lửa đam mê của tôi, giúp tôi có thêm sức mạnh để đi đến chương cuối cùng của cả hai bộ truyện.


CHƯƠNG VI: LỜI KẾT – HÀNH TRÌNH MỚI CHỈ BẮT ĐẦU

Một bộ truyện, dù người viết có tài hoa đến đâu, dù cốt truyện có đồ sộ thế nào, thì nó vẫn chỉ là một tập hợp của những ký tự vô tri nằm trên màn hình nếu thiếu đi người đọc. Một tác phẩm văn học chỉ thực sự sống một cuộc đời rực rỡ khi nó được chạm vào tâm hồn của độc giả, được các bạn đọc, cảm nhận, vui, buồn và trăn trở cùng nó.

Vì vậy, sự hiện diện của bạn trên trang web này chính là mảnh ghép cuối cùng, quan trọng nhất để giúp những ý tưởng giang dở năm xưa của tôi trở nên trọn vẹn. Bản lĩnh của một người viết không chỉ nằm ở việc bắt đầu một câu chuyện khi tràn đầy cảm hứng, mà là ở lòng dũng cảm, sự kiên trì để quay lại hoàn thiện nó sau bao năm tháng thăng trầm, giông bão của cuộc đời. Và bản lĩnh ấy của tôi đang cần được tiếp sức bởi sự đồng điệu từ chính các bạn.

Hành trình hoàn thiện hai bộ truyện dài kỳ này chắc chắn sẽ còn rất dài, sẽ có những lúc tôi gặp khó khăn trong việc tìm kiếm câu chữ, sẽ có những lúc áp lực cuộc sống đời thực cố gắng kéo tôi rời xa bàn viết một lần nữa. Nhưng lần này, với sự chuẩn bị kỹ lưỡng về cả tâm thế lẫn kỹ thuật, và trên hết là với sự đồng hành của bạn, tôi tin rằng Liz Quiehui sẽ không bỏ cuộc.

Hãy lưu lại đường link của trang web này, đăng ký theo dõi các cập nhật mới nhất, và chuẩn bị tinh thần cho một chuyến phiêu lưu văn học đầy cảm xúc. Ánh đèn sân khấu của thế giới mộng tưởng đã bật, trang sách cổ đã mở ra, mực đã mài sẵn, và tôi – Hoàng Quốc Huy (Liz Quiehui) – đã sẵn sàng kể cho bạn nghe về những giấc mơ huyền diệu nhất, những ký ức sâu thẳm nhất của mình.

Cảm ơn bạn đã lắng nghe, cảm ơn bạn đã thấu hiểu, và cảm ơn bạn đã là một phần trong hành trình tái sinh này của tôi!

— Hoàng Quốc Huy (Liz Quiehui) —

E-Mail: hoangquochuysg81@gmail.com


Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Đăng nhận xét (0)
3/related/default