Khúc mở đầu: Đại chiến sảnh đá và uy lực thần tiên đối đầu quỷ trận hắc hỏa
Màn đêm canh năm của vùng cao nguyên Vân Nam vốn dĩ buốt giá, nhưng ngay trong đại sảnh lâu đài Từ Cung Lãnh lúc này, không gian lại bị xé toạc bởi hai luồng năng lượng đối nghịch khủng khiếp. Một bên là ánh hào quang bốn màu rực rỡ, thanh khiết từ thiên cung giáng hạ của bốn vị Tiên nữ; một bên là luồng khói đen oán khí sát cục nồng nặc mùi tử khí cuồn cuộn bốc lên từ hai mảnh vỡ của Miếng Ngọc Rồng Hắc Ám (Hắc Long Ngọc) và cuốn Mật Thư Triệu Hồn Phạn Kinh bọc da người. Tiếng nhạc trời du dương đan xen lẫn lộn với tiếng rống dài kinh dị của ba gã chuyên tặc mộ bị quỷ nhập hồn tạo nên một đại chiến trường tâm linh chưa từng có trong lịch sử thành cổ.
Nàng Kim Tiểu Phụng lơ lửng giữa không trung, dải lụa tiên màu hồng ngọc trên tay cô uốn lượn như một con rồng lửa, mỗi lần phất ra đều mang theo phép lực thượng giới vĩ đại, đánh mạnh vào lồng ngực săn chắc của Trần Đại Đầu. Tiếng nổ "ĐOÀNG... ĐOÀNG..." liên tục vang lên. Trần Đại Đầu dù bị quỷ nhập hồn bộc phát sức mạnh vạn cân, tay cầm thanh xà bén chém điên cuồng làm nứt rạn các cột đá xám của lâu đài, nhưng trước thân thủ thướt tha, biến hóa khôn lường của vị Tiên nữ cung đình, gã liên tục bị gạt văng lùi lại, vạt áo bào xám tro rách nát bị thiên hỏa thiêu rụi từng mảng lớn.
Ở góc bên kia đại sảnh, nàng Thẩm Nhã Yên cùng hai vị tiên tỷ liên tục kết ấn chánh pháp, phóng ra những luồng ánh sáng vàng thuần khiết để đẩy lùi sự quấy nhiễu của Lý Tam và Hứa Lão Lục. Vòng tròn hào quang hộ thể bốn màu bao bọc lấy Quan huyện già Hoàng đại nhân cùng phu nhân vẫn đứng vững như một pháo đài kiên cố. Vương khí rạn nứt từ chiếc ấn đồng sứt mẻ dưới sàn gạch nhờ ánh sáng thiên tiên gột rửa cũng khẽ bớt phần u ám, tạo thêm niềm hy vọng sống sót nhỏ nhoi cho gia nhân đang quỳ sụp khóc than trong nội phòng.
Đoạn giữa: Sự trỗi dậy của quân đoàn oán binh triều trước và phép lực tiên giới suy hao
Thế nhưng, thế cục đại chiến bắt đầu có sự chuyển biến khốc liệt khi Hứa Lão Lục, kẻ đang ghì chặt cuốn mật thư da người rực chỉ đỏ máu, ngửa mặt lên trời rú lên một tiếng cười lanh lảnh, kinh dị. Lão không thèm dùng đao kiếm trần thế để cận chiến, mà dùng bàn tay gầy guộc uốn lượn dị kỳ, lật nhanh sang những trang sách Phạn cổ tiếp theo chứa đựng mật pháp gọi vong tối độc. Dòng chất lỏng màu đen từ hai mảnh ngọc rồng nứt vỡ ngấm qua các thớ đất đen, lập tức truyền mệnh lệnh tà thuật xuống sâu dưới hầm lâu đài.
Ngay lập tức, từ phía khu đất trống phẳng lặng phía tây – nơi công trường đào mộ cổ bị cạy phá – mặt đất lại nứt toác ra thành những khe rãnh sâu hoắm. Không phải là ba vạn oán binh đã được Thầy Tuệ Minh siêu thoát mười năm trước, mà lần này là toàn bộ luồng sát lực oán hận, quỷ khí độc địa ngưng tụ từ địa mạch lâu đài suốt một thế kỷ qua cùng những linh hồn ngạ quỷ đói khát chưa từng được gột rửa, điên cuồng tràn lên mặt đất. Luồng khói đen oán khí sát cục đồ sộ cao hàng chục trượng, mang theo hàng ngàn khuôn mặt trắng bợt, hốc mắt chảy máu gào thét xông thẳng vào đại sảnh để tiếp sức cho ba gã tặc mộ.
Trước sự bao vây trùng điệp, dày đặc của quân đoàn oán binh và tà lực bộc phát cực đại từ cuốn sách da người, tấm lưới hào quang bốn màu của bốn vị Tiên nữ bắt đầu bị đè nặng một cách khủng khiếp. Những dải lụa thần tiên của Kim Tiểu Phụng khi va chạm với luồng quỷ khí đen kịt không còn bộc phát thiên hỏa nữa, mà dần dần bị thứ tử khí tanh nồng mùi máu rữa nhuộm tối, mất đi độ rực rỡ ban đầu. Phép lực của Thẩm Nhã Yên tuy thâm thấu nhưng thân phận Thiên tiên giáng trần trái luật trời vốn dĩ bị giới hạn thời gian và địa khí phàm trần trói buộc.
Mỗi một sát na trôi qua, vầng hào quang hộ thể xung quanh Hoàng đại nhân lại nhạt nhòa dần, trên mặt lưới ánh sáng xuất hiện những vết rạn nhỏ kêu "rắc... rắc...", báo hiệu thần lực của các nàng đang bị suy hao nghiêm trọng trước đại sát cục vô biên của địa ngục hắc ám.
Đoạn kết Phần 4/4: Thế trận hiểm nghèo và điềm báo thảm khốc của Phần 5
Chứng kiến cảnh tượng bốn vị cứu tinh thần tiên đang dần rơi vào thế hạ phong, Quan huyện già Hoàng đại nhân lòng đau như dao cắt. Ông cố gượng tấm thân gầy gộc đứng dậy bên thềm cửa, giọng nói run rẩy khản đặc hét lớn giữa tiếng gió quỷ rít gào:
– Các vị Tiên nữ ơi! Gia tộc họ Hoàng ta tội nghiệt triều trước sâu dày, đêm nay có chết cũng là lẽ trời tuần hoàn! Các vị đã chứng đắc quả vị thiên cung thanh tịnh, chớ nên vì mạng sống của cái thân già này mà tiêu hao toàn bộ phép lực đạo hạnh trăm năm chốn thượng giới! Mau rút lui về trời đi, bản quan xin dập đầu tạ ơn đức lớn lao của các vị!
Kim Tiểu Phụng khẽ quay gương mặt tuyệt mỹ nhưng đã thấm đượm vẻ mệt mỏi nhìn Hoàng đại nhân, ánh mắt cô phượng rơm rớm dòng lệ tiên, kiên định đáp lời bằng chất giọng trong trẻo như tiếng khánh đồng:
– Đại nhân! Người chính trực thì trời đất hộ trì, nhân quả Hoàng gia đã cải biến từ mười năm trước nhờ lòng sám hối của người. Đêm nay, dù có phải đánh tan hồn phách thiên tiên này, bốn chị em ta cũng quyết không để ác ma chạm vào một sợi tóc của người!
Nói đoạn, Kim Tiểu Phụng cùng Thẩm Nhã Yên và hai vị tỷ muội đồng loạt cắn đầu ngón tay ngọc ngà, bộc phát nguồn Tiên Huyết Bản Mệnh cuối cùng để gia cố kết giới, liều chết chống trả trận cắn xé cuồng nộ của ba gã tặc mộ bị quỷ nhập hồn.
Thế nhưng, cuốn mật thư da người hắc ám trên tay Hứa Lão Lục đã lật mở đến trang chương cuối cùng đầy hung hãn, tà lực đen kịt biến hóa thành ba cái đầu lâu quỷ khổng lồ gầm rú lao xuống, chuẩn bị bẻ gãy hoàn toàn sự kháng cự của phe chính đạo ở Phần 5 tiếp theo...

