CHƯƠNG 7: TẶC MỘ CANH KHUYA VÀ MẬT THƯ THỨC TỈNH (PHẦN 5/6)

Huang
0

 Khúc mở đầu: Tà lực đại biến và khúc ca bi tráng chốn lâu đài cổ

Khi tiếng chuông đồng rỉ sét bống buông tiếng đầu tiên của canh năm, quỷ trận hắc hỏa bên trong đại sảnh lâu đài Từ Cung Lãnh đã đẩy lên đến mức điên cuồng, hung hãn tột cùng. Ba cái đầu lâu quỷ khổng lồ bằng khói đen oán khí sát cục phát ra từ trang sách tối độc của cuốn Mật Thư Triệu Hồn Phạn Kinh ngửa mặt lên trời rú lên những tiếng gầm dữ dội, nanh nhọn hoắt rỉ máu đen ngỏm chực vồ xuống. Dưới sự chỉ huy hắc ám của Hứa Lão Lục, tà lực từ hai mảnh vỡ của Miếng Ngọc Rồng Hắc Ám (Hắc Long Ngọc) cuồn cuộn luân chuyển phong thủy, biến không gian sảnh đá khổng lồ thành một cái đầm lầy tử khí đen đặc.
Trước sức mạnh tàn bạo, khốc liệt ấy, trận pháp gia cố bằng Tiên Huyết Bản Mệnh của bốn vị Tiên nữ thượng giới đã đi đến giới hạn cuối cùng. Ánh sáng bốn màu vàng kim, hồng ngọc, xanh ngọc bích và trắng tinh khôi bắt đầu nhạt nhòa dần, những tiếng "răng rắc... răng rắc..." của kết giới rạn nứt vang lên nghe nhức óc. Phép lực tiên giới sau hai canh giờ tiêu hao kịch liệt trước đại sát cục vô biên nay đã cạn kiệt, vạt áo lụa là thướt tha của các nàng bị quỷ khí bao vây quấn chặt, bóc tách từng lớp ánh sáng thiên tiên.


Nàng Thẩm Nhã Yên cùng hai vị tiên tỷ gương mặt ngọc ngà đã ngả sang sắc trắng bợt, hơi thở yếu ớt lơ lửng giữa không trung. Trần Đại Đầu rống lên một tiếng kinh dị, vung mạnh thanh xà bén đập tan tành dải hào quang hộ thể. Phép lực biến hóa thành những luồng hắc hỏa hung hãn lao đến, đánh thẳng vào ngực ba vị Tiên nữ triều trước.
Một tiếng nổ dữ dội vang lên, ba nàng rú lên một tiếng đau đớn đầy ai oán, thân ảnh thướt tha kiều diễm lập tức bị tà lực hắc ám đánh tan thành những làn khói xám, linh hồn bị tổn hại nặng nề, tan biến vào hư không chốn trần thế, chính thức hy sinh oanh liệt để bảo vệ vương khí Hoàng gia.

Đoạn giữa: Sự ngã xuống của Kim Tiểu Phụng và cuộc di chuyển tâm linh thần bí
Chứng kiến ba vị tỷ muội lần lượt bị ác ma đánh tan hồn phách thiên tiên, đại lệ quỷ Kim Tiểu Phụng trong bộ xiêm y màu hồng ngọc đôi mắt phượng rơm rớm dòng lệ tiên đầy căm phẫn. Cô biết rằng nếu mình tiếp tục ở lại cận chiến, cả cô và gia quyến Quan huyện già Hoàng đại nhân sẽ đều phải phơi xác ngay tại sảnh đá này. Kết giới bốn màu hoàn toàn sụp đổ, móng vuốt xương xẩu của Lý Tam và Trần Đại Đầu đã bấu chặt lấy thành ghế của Huyện thái phu nhân, lưỡi hái tử thần chực hạ xuống đoạt mạng ân nhân trong gang tấc.
Trong sát na sinh tử ngàn cân treo sợi tóc ấy, Kim Tiểu Phụng đưa ra một quyết định quả cảm và thần bí tột cùng. Cô vận dụng toàn bộ ngọn lửa thần tiên bản mệnh còn sót lại, hóa thân thành một vòng xoáy hào quang hồng ngọc cực đại, gạt văng thanh xà bén của ba gã quỷ nhập hồn ra xa năm thước, tạo ra một lá chắn tàn lực cuối cùng để tạm thời che chở cho dòng họ Hoàng trong vòng một canh giờ ngắn ngủi.
Ngay khi lá chắn vừa lập xong, thân thể thướt tha của Tiểu Phụng bị hai cái đầu lâu quỷ cắn xé dữ dội dữ tợn. Cô hộc ra một ngụm tiên huyết, không thể duy trì hóa thân tại Từ Cung Lãnh được nữa, liền dùng chút thần lực tàn kiệt cuối cùng thực hiện một cuộc di chuyển tâm linh xuyên không gian, biến toàn thân thành một luồng sáng hồng ngọc bay vụt ra khỏi ô cửa vòm đổ nát, tốc biến mười dặm đường rừng để hướng thẳng về phía ngôi cổ tự chùa Phật Linh.
       
Lúc này, tại Phương trượng thất của chùa Phật Linh, Thầy Tuệ Minh – vị thiền sư chính định đã thăng tòa Trụ trì – đang ngồi kiết già tu tập thiền định trước bệ thờ Phật trang nghiêm. Cây tích trượng bách tuế chín vòng khoen đồng dựng đứng bên cạnh thầy bỗng nhiên rung lên dữ dội bần bật, phát ra những tiếng "BOONG... BOONG..." dồn dập, báo hiệu địa mạch long thần Vân Nam đang bị uế khí hắc ám quấy nhiễu cực kỳ nghiêm trọng. Thầy Tuệ Minh khẽ mở bừng tuệ nhãn, chân mày chau lại nhìn ra phía cửa sổ vòm đang bị bóng đêm canh năm bao phủ.
Đoạn kết Phần 5/6: Lời báo mộng khẩn thiết chốn Thiền môn và sự tan biến thành luồng sáng
Đúng lúc vị thiền sư vừa đứng dậy cầm lấy cây tích trượng, thì một luồng sáng màu hồng ngọc nhạt nhòa, yếu ớt từ ngoài cửa vòm xuyên qua màn sương mù bão tuyết lao vào phòng, hiện hình trọn vẹn thành vong linh của Tiên nữ Kim Tiểu Phụng. Thế nhưng, Tiểu Phụng lúc này không còn vẻ lộng lẫy, thướt tha ngày thường nữa. Xiêm y tiên cung màu hồng ngọc của cô đã rách nát, loang lổ những vết cháy xám của tà hỏa hắc hỏa, gương mặt tuyệt mỹ trắng bợt không một giọt máu, hai khóe mắt phượng rỉ ra những giọt lệ tiên lấp lánh trong sự đau đớn tột cùng.
Tiểu Phụng quỳ sụp xuống trước mặt Thầy Tuệ Minh, hai tay chấp chặt trước ngực, giọng nói trong trẻo ngày nào giờ đây trở nên khản đặc, đứt quãng vì tà lực quấn thân:
– Thầy... Thầy Tuệ Minh ơi! Đại sự kinh hoàng đã giáng xuống rồi! Đêm nay, ba gã chuyên tặc mộ tham lam đã mướn mật chỉ hắc hỏa, cạy phá phong ấn đất đỏ phía tây lâu đài Từ Cung Lãnh lần thứ ba! Cuốn mật thư da người gọi vong và miếng ngọc rồng hắc ấn đã thức tỉnh trọn vẹn, tước đoạt linh hồn biến ba gã tặc mộ thành quỷ nhập hồn hung hãn vạn cân. Ba vị tỷ muội và con không quản luật trời giáng hạ cứu giá, nhưng tà lực của ác ma quá mạnh mẽ... ba tỷ muội của con đã bị đánh tan hồn phách vào hư không rồi...
Tiểu Phụng khóc nấc lên, thân ảnh của cô bắt đầu nhạt nhòa, biến đổi thành những hạt đốm sáng nhỏ li ti rã ra từng mảng:
– Con cũng đã cạn kiệt phép lực, chỉ kịp lập một lá chắn tàn lực bảo vệ gia đình Quan huyện Hoàng đại nhân trong vòng một canh giờ nữa mà thôi. Con đến đây... để báo tình hình khẩn thiết cho Thầy biết... và để... chào từ biệt Thầy... Người thầy đại từ đại bi đã cứu vớt cuộc đời con... Hoàng gia... trông cậy cả vào Thầy...
Thầy Tuệ Minh sắc mặt biến đổi vạn phần, lòng từ bi dâng lên nghẹn ngào. Thầy vội vàng đưa tay bắt ấn cam lộ, phóng ra một luồng ánh sáng vàng chánh pháp định tâm để giữ lấy thân xác linh hồn cô gái, nhưng nghiệp lực và tà thuật từ cuốn sách da người đã chặt đứt sợi dây sinh mệnh thượng giới của cô.
Kim Tiểu Phụng nhìn Thầy Tuệ Minh lần cuối với nụ cười thanh thản, nhẹ nhàng, rồi toàn bộ thân hình cô nổ nhẹ một tiếng, hóa thành một luồng sáng màu hồng ngọc rực rỡ bay lượn quanh phương trượng thất một vòng trước khi tan loãng hoàn toàn vào cõi vô tung vô ảnh, chính thức từ biệt trần thế.
Thầy Tuệ Minh đứng trân trối giữa phòng thiền, tay nắm chặt cây tích trượng bách tuế bách tuế, chín vòng khoen đồng va vào nhau phát ra tiếng ngân vang rền xé toạc màn đêm sương tuyết. Ánh mắt vị tân Trụ trì bắn ra hai luồng sáng sắc sảo đầy uy lực chính trực, thầy quay sang bảo bốn vị tăng sỹ điền đang gác cửa mật điện:
– A Di Đà Phật! Tà đạo bộc phát đại sát cục diệt môn, bốn vị Tiên nhân đã hy sinh oán hận để bảo vệ vương khí trần gian, bần tăng quyết không thể chậm trễ một sát na nào nữa! Mau mang theo khánh đồng và mõ tre, đêm nay bần tăng sẽ dốc toàn bộ tấm thân áo cà sa thăng tòa lập đại trận chánh pháp, hạ sơn tháo gỡ tận gốc mối họa mật thư da người tại Từ Cung Lãnh!
Nói đoạn, vị thiền sư sải bước dứt khoát bước ra khỏi cổng tam quan, lướt đi trong đêm tuyết Vân Nam dày đặc với tốc độ thần túc thông cực đại, hướng về phía lâu đài đang gặp đại nạn, mở đường cho phần 6 kết thúc chương hồi đầy khốc liệt ngày hôm sau...

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Đăng nhận xét (0)
3/related/default