CHƯƠNG 5: ĐẠI ĐÀN TRÀNG ĐẠI TỪ ĐẠI BI VÀ ÁNH SÁNG CHÁNH PHÁP (PHẦN 1/5)

Huang
0

 Khúc mở đầu: Thần túc lướt gió tuyết mười dặm đường rừng

Đêm Vân Nam vào những canh cuối cùng của ngày lập đông tựa như một cõi hỗn mang không có lối thoát. Cái lạnh của núi cao phương Nam lúc này đã đẩy lên đến cực hạn, biến những giọt sương mù dày đặc thành những hạt băng nhỏ sắc lẹm, quất điên cuồng vào vách đá dựng đứng. Thần sấm sương giá dường như đang ngự trị khắp không gian hoang vu mười dặm đường rừng. Thế nhưng, giữa màn bão tuyết gầm rú, xé toạc màn đêm đặc quánh ấy, một thân ảnh gầy guộc mặc tăng y xám tro lướt đi nhanh như một bóng chim ưng lướt gió, chân trần đôi giày cói giẫm lên lớp tuyết dày một thước mà không hề để lại bất kỳ một dấu vết sâu hoắm nào.
Đó chính là Thầy Tuệ Minh. Thần lực chánh định sau trăm vạn giờ thiền định đã giúp vị thiền sư trẻ tuổi vận dụng bộ pháp khinh công thần túc thông tự tại phi thường. Tay phải thầy nắm chặt cây tích trượng bách tuế bằng đồng, chín vòng khoen va vào nhau liên tục phát ra những tiếng "BOONG... BOONG... BOONG..." trầm hùng, thanh tịnh vang động cả núi rừng hoang vu. Mỗi tiếng vòng khoen ngân lên, một vầng hào quang vàng thuần khiết lại bộc phát ra từ chuỗi hạt xá lợi đeo trên cổ thầy, gạt phăng tất cả những luồng âm phong, chướng khí độc địa đang cố gắng cản bước tiến của người tu hành.


Càng tiến về gần phía bắc phủ thành, lòng thầy Tuệ Minh càng trở nên nặng trĩu. Dưới tuệ nhãn nhìn xuyên thấu qua màn đêm sương tuyết, thầy nhìn thấy toàn bộ vùng trời bao bọc xung quanh lâu đài Từ Cung Lãnh đang bị một cột khói đen oán khí dày đặc, đồ sộ cao hàng trăm trượng bao phủ hoàn toàn.
Đó không phải là oán hận của một hai hương linh đơn độc, mà là sự tích tụ hận thù thấu tận trời xanh của ngàn vạn oán binh tù tộc bị chôn sống từ triều đại trước. Sự phản phệ thảm khốc tước đi mạng sống của ác tăng Tuệ Hải đã tháo cũi sổ lồng cho một con quái thú hắc ám vô biên, sẵn sàng nuốt chửng vương khí trần gian và toàn bộ sinh mạng dòng họ Hoàng trong chớp mắt.
Thầy Tuệ Minh khẽ thở nhẹ một hơi, dòng mật chú tiêu tai cát tường trên môi càng trì tụng càng nhanh, bước chân lướt đi trên mặt tuyết như một tia sáng vàng nhạt, chạy đua với thời gian để giật lại mạng sống chúng sinh vô tội khỏi bàn tay quỷ dữ.
Đoạn giữa: Sự rạn nứt của vách ngăn chính khí và giới hạn sinh tử ở đại sảnh
Trong lúc này, bên trong đại sảnh tòa nhà chính của lâu đài Từ Cung Lãnh, trận chiến chính khí kiên cường của Quan huyện Hoàng đại nhân đã đi vào giai đoạn khốc liệt và tuyệt vọng nhất. Chiếc đồng hồ cổ buông năm tiếng nghẹn ngào, báo hiệu đêm dài sắp sửa chuyển sang canh năm – thời khắc mà âm khí đạt đến độ cô đặc dữ dội trước khi bình minh ló rạng. Không gian sảnh đá khổng lồ rỉ sương băng nhớt nháp bốc lên mùi thịt thối tanh nồng.
Toàn bộ hệ thống đèn lồng chuyển hẳn sang màu xanh lục bập bùng điên cuồng, tỏa ra những dải quỷ hỏa lạnh ngắt, nhảy múa trên các cột đá chống đỡ mái vòm cao vút.
Quan huyện Hoàng đại nhân hai tay nâng cao chiếc ấn quan huyện bằng đồng cổ, gương mặt phong sương lấm tấm những giọt mồ hôi hột và máu tươi rỉ ra từ khóe môi do áp lực âm khí đè nặng lên lục phủ ngũ tạng. Vương khí chính trực thắt đai ngọc đục tỏa ra vầng hào quang nhạt nhòa ban nãy, giờ đây trước sự xông xáo, gào thét của ngàn vạn khuôn mặt trắng bợt, hốc mắt chảy máu từ dưới công trường tràn vào, đang bộc lộ những vết rạn nứt sâu hoắm trên thân ấn đồng. Mỗi khi một nhóm oán hồn lao mạnh vào kết giới vương pháp, chiếc ấn lại phát ra tiếng "rắc... rắc..." khô khốc, như muốn nổ tung thành trăm mảnh.
Phía sau lưng ông, Huyện thái phu nhân cùng người con gái thướt tha Hoàng Tuyết Mai quỳ sụp trước bệ thờ Phật, hai tay chắp chặt gõ mõ tre vội vã. Giọng tụng kinh niệm danh hiệu Bồ Tát Quán Thế Âm của hai người phụ nữ đã trở nên khản đặc, nghẹn ngào trong dòng nước mắt bất lực. Hoàng Thiên Phong nằm ngã gục bên thềm đá, thanh bảo kiếm bạc đã gãy làm đôi nằm lăn lóc bên cạnh, chàng phó tướng khôi ngô rống lên những tiếng căm hờn nhưng toàn thân bất động vì tà lực hắc ám quấn thân làm tê liệt hệ thống kinh mạch.
Kim Tiểu Phụng hay linh hồn các người thiếp triều trước hoàn toàn vắng bóng, trận địa lúc này là sự cuồng nộ vô tính, hoang dại của ngàn vạn oán binh tù tộc. Một vong hồn tướng lĩnh triều trước cao lớn đồ sộ, mặc bộ giáp sắt gỉ sét rách nát, tay cầm thanh đại đao khói đen lơ lửng bước lên trước quỷ trận. Hắn nhìn chiếc ấn đồng rạn nứt của Hoàng đại nhân, ngửa mặt lên trời rú lên một tiếng cười lanh lảnh, kinh dị, dội vào tai mọi người:
– Ha ha ha... Thất phẩm tri huyện phàm trần mà dám dùng cái ấn đồng cỏn con này để cản đường ngàn vạn đại quân oán hận của chúng ta sao? Cụ tổ Hoàng gia ngươi nợ nợ máu xương trắng của ba vạn tù binh chúng ta dưới hố sâu tập thể kia. Đêm nay, khi cái ấn này vỡ, toàn bộ dòng họ các ngươi phải phơi xác để làm lễ tế cờ cho âm binh thức tỉnh! Mau chịu chết đi!
Nói đoạn, vong hồn tướng lĩnh vung mạnh thanh đại đao khói đen, dốc toàn bộ sát lực của quỷ trận giáng thẳng một đòn chí mạng xuống đỉnh đầu Quan huyện Hoàng đại nhân. Vách ngăn chính khí b nổ tung thành muôn vàn mảnh sáng vàng nhạt, Hoàng đại nhân phun ra một ngụm máu lớn, ngã khụy sụp xuống sàn đá lạnh, chiếc ấn quan huyện rơi loảng xoảng, sứt mẻ một góc lớn. Tuyết Mai thét lên một tiếng đau đớn, lao ra ôm lấy phụ thân, ngàn vạn hốc mắt chảy máu của âm binh cùng lúc há miệng nanh nhọn hoắt lao xuống...
Đoạn kết Phần 1/5: Bước chân chánh pháp chạm ngưỡng cửa Từ Cung Lãnh
Đúng vào sát na sinh tử ngàn cân treo sợi tóc ấy, khi móng vuốt xương xẩu của vong tướng triều trước chỉ còn cách đỉnh đầu Tuyết Mai nửa tấc, thì một tiếng "BOONG!!!..." như sấm sét nổ vang từ thềm đá đại sảnh, chấn động dữ dội đến mức toàn bộ cấu trúc mái vòm đá của lâu đài Từ Cung Lãnh khẽ chuyển động bần bật. Một luồng sóng ánh sáng vàng rực rỡ, uy lực vô biên phát ra từ chuôi cây tích trượng bách tuế dậm mạnh xuống nền đất, gạt phăng thanh đại đao khói đen và đẩy lui toàn bộ dòng thác ngàn vạn âm binh dạt ra xa năm thước.
Tại ngưỡng cửa vòm vỡ nát, Thầy Tuệ Minh hiện thân như một vị hộ pháp Phật gia tôn nghiêm tuyệt đối. Toàn thân thầy tỏa ra ánh sáng chánh pháp thuần khiết, xua tan hoàn toàn cái lạnh âm ty ở khu vực trung tâm sảnh. Thầy nhìn quỷ trận bao vây dày đặc, ánh mắt chứa đựng sự định tĩnh khôn cùng cùng lòng đại từ đại bi, chậm rãi chấp hai tay trước ngực, thanh âm trầm hùng vang vọng phá tan màn đêm:
– A Di Đà Phật! Thiện tai, thiện tai! Ngàn vạn oán binh tù tộc, oán hận trăm năm sâu dày như bể lớn, bần tăng Tuệ Minh thấu suốt nỗi oan khuất thấu tận trời xanh của các vị. Thế nhưng, vương triều triều trước gieo nhân ác thì ác quả đã nhận nơi địa ngục sâu. Gia quyến Hoàng đại nhân đời nay là những chúng sinh thanh liêm, vô tội. Đêm nay, bần tăng nguyện dùng tấm thân áo cà sa này lập đàn tràng Đại Từ Đại Bi ngay tại đại sảnh này, dùng Phật pháp chánh chánh định cứu vớt các vị thoát khỏi khổ hải ngạ quỷ!
Thầy Tuệ Minh quay sang nhìn Quan huyện đang bị thương nặng và Thiên Phong đang nằm quắp, ánh mắt thầy kiên định truyền lời:
– Hoàng đại nhân! Thiên Phong thí chủ! Hãy mau chóng giữ chặt chiếc ấn đồng, lùi sâu vào bệ thờ Phật hộ trì tâm niệm. Trận đại chiến nhân quả trăm năm này... bần tăng nguyện dùng chuỗi hạt xá lợi này đứng mũi chịu sào, tháo gỡ đến cùng từ giây phút này!

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Đăng nhận xét (0)
3/related/default