ĐƯỜNG VỀ ÁNH SÁNG - PHẦN 4

Maria Bùi Thị Duyên Thắm
0

 PHẦN 4: ĐỨC TIN HỒI SINH VÀ KẾT THÚC ĐẸP NHƯ GIẤC MƠ THIÊN ĐƯỜNG

Quyết định gia nhập lớp học giáo lý của Hoàng trở thành một sự kiện đặc biệt tại giáo xứ vùng cao này. Một bộ óc thiên tài, từng đứng sau những chiến lược kinh tế vĩ mô khốc liệt, giờ đây mỗi tối lại lặng lẽ ngồi bên chiếc bàn gỗ nhỏ trong phòng khách giáo xứ để lật giở từng trang Kinh Thánh. Bản tính thông minh, lanh lợi vốn có không làm Hoàng trở nên kiêu ngạo trước những chân lý tôn giáo; ngược lại, anh tiếp cận đức tin với một sự cẩn trọng và lòng thành kính tuyệt đối.


Những ngày đầu, tư duy logic của anh liên tục đặt ra những câu hỏi hóc búa cho cha xứ về sự tồn tại của Thiên Chúa, về nguồn gốc của đau khổ và ý nghĩa của sự cứu rỗi. Nhưng cha xứ — một người mục tử già có đôi mắt hiền từ và cuộc đời trải qua nhiều thăng trầm — chỉ mỉm cười trìu mến. Cha không dùng những lý thuyết siêu hình để thuyết phục Hoàng, mà dẫn anh nhìn vào thực tế: "Con trai, trí tuệ của con là một món quà, nhưng đức tin không nằm ở cái đầu suy tính, nó nằm ở trái tim biết mở rộng". Khi Hoàng nhìn sang An — người con gái đang ngồi khâu lại những chiếc áo ấm cũ cho trẻ em nghèo ở góc phòng, nhìn thấy nụ cười vô tư và sự bình an tỏa ra từ cô, anh hiểu ra lời cha nói. Khoa học có thể giải thích cách vũ trụ vận hành, nhưng chỉ có tình yêu và đức tin mới giải thích được tại sao con người cần phải sống và yêu thương.
Suốt sáu tháng ròng rã, Hoàng hoàn thành chương trình giáo lý với tất cả sự nghiêm túc. Anh không còn tìm cách giải mã các phép màu bằng những công thức toán học. Anh học được cách cúi đầu, học cách lắng nghe tiếng nói thầm lặng của lương tâm và nhận ra bàn tay quan phòng của Thiên Chúa đã gìn giữ anh qua biết bao hiểm nguy trên thương trường khốc liệt quá khứ. Anh hiểu rằng, việc anh không gục ngã trước những thủ đoạn bẩn thỉu của đối thủ, việc anh lái xe điên cuồng trong đêm tối để rồi dừng chân ngay trước ngôi nhà thờ đá này, tất cả đều nằm trong một chương trình cứu chuộc thiên liêng.
Một ngày cuối thu, khi những rặng thông già trút bớt lá để chuẩn bị đón mùa đông lạnh giá, Hoàng chính thức bước vào giếng rửa tội, đón nhận các Bí tích Khai tâm để trở thành một người Công giáo. Anh chọn tên thánh là Phêrô — vị tông đồ trưởng đầy nhiệt thành, người từng có lúc tự phụ vào sức mình, từng vấp ngã và chối Chúa trong cơn hoảng loạn, nhưng cuối cùng đã biết hạ mình, khóc lóc ăn năn và đặt trọn vẹn tình yêu, đức tin vào Thầy chí thánh. Khi dòng nước thánh mát lành được dội trên trán, Hoàng cảm thấy một luồng sinh khí mới tràn ngập tâm hồn. Lớp vỏ bọc cũ kỹ của chủ nghĩa tôn thờ bản thân ích kỷ đã hoàn toàn bị gột rửa, nhường chỗ cho một con người mới được tái sinh trong ánh sáng của ân sủng.
Một năm sau buổi chiều định mệnh năm ấy, một đám cưới trang nghiêm, lâm ly và tràn ngập cảm xúc đã được diễn ra tại chính ngôi nhà thờ đá cổ kính. Cả giáo xứ dường như đều có mặt để chúc phúc cho đôi trẻ. Không có những dàn xe siêu sang rầm rộ, không có những bàn tiệc xa hoa, lấp lánh kim cương của giới thượng lưu thành thị. Đám cưới được trang trí bằng hàng trăm đóa hoa huệ trắng tinh khôi do chính tay các em nhỏ mồ côi và giáo dân trong vùng hái từ trên đồi mang về.
An bước vào thánh đường trong tà áo cưới trắng đơn sơ nhưng đẹp lộng lẫy như một thiên thần bước ra từ giấc mơ thiên đường. Gương mặt cô rạng ngời hạnh phúc, đôi mắt lấp lánh những giọt nước mắt xúc động khi nhìn thấy Hoàng đang đứng đợi mình trên cung thánh. Hoàng lúc này vận bộ vest chú rể lịch lãm, nhưng thần thái của anh đã hoàn toàn thay đổi. Không còn sự lạnh lùng, xa cách của một vị chủ tịch nghìn tỷ; thay vào đó là ánh mắt ấm áp, tràn ngập tình yêu và sự tôn kính hướng về bàn thờ Chúa.
Khi cha xứ đặt tay chúc lành và hỏi lời thề nguyền, Hoàng nắm chặt lấy đôi bàn tay nhỏ nhắn của An. Anh ngước nhìn lên bức tượng Đức Chúa Jesus chịu nạn — Đấng một năm trước đã dang rộng tay đón nhận lời cầu nguyện tuyệt vọng của anh. Giọng Hoàng vang lên, dõng dạc, trầm ấm nhưng nghẹn ngào vì hạnh phúc:
"Con xin nhận An làm vợ... và con xin hứa sẽ giữ lòng thủy chung với hiền thê của con, khi thịnh vượng cũng như lúc gian nan, khi mạnh khỏe cũng như lúc đau yếu, để yêu thương và tôn trọng hiền thê của con mọi ngày suốt đời con. Con xin dâng hiến cuộc đời này, gia đình nhỏ này vào vòng tay quan phòng của Thiên Chúa. Trước mặt Ngài, con không còn là một kẻ kiêu ngạo thờ phụng bản thân, mà chỉ là một người con được yêu thương, được chữa lành và được cứu chuộc."
Tiếng vỗ tay vang dội hòa cùng tiếng đàn đại phong cầm ngân vang khắp thánh đường cổ kính. Nhiều giáo dân và các sơ ngồi bên dưới đã không cầm được nước mắt. Họ chứng kiến một phép màu có thật giữa đời thường: tình yêu thiên Chúa và sự thánh thiện của một cô gái nhỏ bé đã khuất phục và biến đổi hoàn toàn trái tim của một kẻ vô thần ngạo mạn.
Sau ngày cưới, Hoàng đưa An về lại thành phố để tiếp tục công việc, nhưng cuộc sống và cách kinh doanh của anh đã bước sang một chương hoàn toàn mới. Anh không còn lao vào vòng xoáy tiền tài bằng mọi giá, không còn dùng những thủ đoạn tàn nhẫn để triệt hạ đối thủ. Trí tuệ sắc sảo và sự lanh lợi thiên bẩm của anh giờ đây được dẫn dắt bởi lương tâm Công giáo. Hoàng thành lập một quỹ từ thiện lớn mang tên "Ánh Sáng Ban Mai", trích phần lớn lợi nhuận từ tập đoàn của mình để xây dựng hàng loạt mái ấm tình thương, bệnh viện miễn phí cho người nghèo và trường học trú xứ cho trẻ em vùng sâu vùng xa dưới sự bảo trợ của Giáo hội.
Anh thường chia sẻ với các đối tác kinh doanh trong những hội nghị lớn: "Tôi từng nghĩ tài năng là của tôi và tôi dùng nó để tôn thờ chính mình. Nhưng giờ tôi hiểu, tất cả những gì tôi có đều là món quà Chúa ban. Tôi chỉ là người quản lý, và nhiệm vụ của tôi là trở thành cánh tay nối dài của Lòng Thương Xót để giúp đỡ tha nhân". Sự thay đổi của Hoàng không làm tập đoàn của anh yếu đi, trái lại, uy tín và sự chính trực đã mang đến cho anh những đối tác trung thành, đưa sự nghiệp của anh phát triển bền vững hơn bao giờ hết.
Nhiều năm tháng hạnh phúc trôi qua, gia đình nhỏ của Hoàng và An đón chào những thiên thần nhỏ đáng yêu. Cứ mỗi dịp hè hoặc lễ lớn, Hoàng lại gác lại toàn bộ công việc bận rộn dưới thành thị, tự mình lái xe đưa vợ và các con trở về ngôi nhà nhỏ bên cạnh đồi thông ở thị trấn vùng cao năm xưa.
Một buổi tối Giáng Sinh, sau khi cùng vợ con tham dự thánh lễ nửa đêm, Hoàng đứng lại ngoài sân nhà thờ đá, ngước nhìn ngôi sao Bethlehem lung linh rực rỡ được treo trên đỉnh tháp chuông. Giữa cái lạnh giá của mùa đông miền cao, những bông tuyết nhẹ bắt đầu rơi, nhưng lòng Hoàng ấm áp lạ thường. Anh khẽ vòng tay ôm lấy bờ vai mềm mại của An, kéo các con vào lòng, thầm tạ ơn bước ngoặt cuộc đời vào buổi chiều định mệnh năm ấy.
Hóa ra, đỉnh cao thực sự của một con người không phải là sự kiêu hãnh tột cùng của bản ngã độc tôn, mà là khi biết cúi đầu hạ mình để đón nhận tình yêu vĩ đại của Thiên Chúa. Và một kết thúc hạnh phúc viên mãn, tuyệt đẹp và vĩnh cửu sẽ luôn luôn chào đón những ai biết hướng trọn vẹn niềm tin và gửi gắm linh hồn của mình về với Ngài../.

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Đăng nhận xét (0)
3/related/default